THÍCH TÂM TRỌNG

THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Ý NGHĨA CÀI HOA HỒNG

Ý NGHĨA CÀI HOA HỒNG Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật Nam mô đại hiếu mục kiền liên bồ tát Kính bạch chư tôn thiền đức tăng ni Kính thưa toàn thể quý vị phật tử Làm người hiện hữu trên cõi đời này ai trong tất cả chúng ta cũng đều may mắn vì có cha có mẹ. cha mạ đã chắt chiu từng tháng từng ngày, từng phút, từng giây từ khi ta còn nằm trong thai nghén. Và người sẽ vui hơn so với những niềm vui thù diệu nhất của trần gian khi nghe ta cất tiếng khóc đầu tiên để mở mắt chào đời. Ngày sinh ta ra, cha mẹ vô cùng lo âu, sợ sệt, nếu ta bình yên vô sự trọn vẹn thì mẹ cha mới thật sự an tâm, bằng không người sẽ vô vàn xót xa, tiếc nối. Ta lớn khôn dần từ đó, trong vòng tay ấm áp và triền cảm của cha, trong bầu sữa ngọt ngào, trong lành, theo thắng năm của mẹ. co cha ta luôn đón nhận được sự mạnh mẽ, bao dung chở che và nâng đỡ. Còn mẹ, ta thấy mình như được lớn lên dần trong tình yêu cuộc sống. tấm lòng từ ái và con tim biết yêu thương để đồng điệu với cuộc đời. cha tiếp sức cho ta lí trí và niềm tin để giúp cho ta vững bước vào đời dù với muôn vàn gian nan sóng gió. mẹ cho ta cảm tình nồng ấm, chở che ta trên vạn nẽo đường thời gian, suốt đời dừng như cha mẹ chỉ biết sống cho ta, lo lắng tất cả vì ta. người có thể đi sớm về trưa, dãi nắm dầm mưa hay sang vượt suối, không có khổ đau nào mà người không từng trãi, không có gian khó nào mà người chẳng nếm qua, miễn sao người mang về được cho ta chéncơm manh áo để vun thắm niềm vui trong những ngày thơ ấu. chỉ cần ta vô tư vui sống, bao nhiêu đó thôi cũng đủ làm ngươoì hạnh phúc lắm rồi. có những khi trái gió trở trời, mẹ thao thức suốt canh thâu vi sợ lo ta không ngon giấc, có những ngày mưa dầm bão tố , cha lại bần thần trong dạ vì sợ lo cho sức khoẻ của ta. Ngày ta khôn lớn cha mẹ lại cho ta đến lớp, giúp cho ta tiếp xúc với thầy, với bạn , học được những lẽ phải điều hay từ cuộc sống, khơi mỡ nguồn hiểu biết cho ta. rồi một mai ta trưởng thành chững chạc, có thể tự mình dấn thân và đương đầu với cuộc sống, lại vội vàng chạy nhanh theo dòng xoáy của nó, đưa gót đùa vui theo tiếng gọi của lợi danh. vậy mà, ta nào có biết đâu, dười mái hiên xưa, cha mẹ già vẫn ngày đêm mõi mòn chờ đợi. cha nhiều đêm thức trắng, đứng ngồi không yên bởi không một tin tức của ta. mẹ tựa cửa chờ mong mắt đượm buồn dõi trong con từ phương trời nào vô định…. Cho dù bao mùa trăng đã tròn đã khuyết, dù bao lần con nước lớn, nước ròng , rồi trong một thoáng suy tư , trong một lầ ta trợt chân vấp ngã, lại bồi hồi chợt nhớ về cha về mẹ như muốn tìm lại một nguồn động viên an ủi và mà bao năm tháng ta đã rời xa. cánh đồng mẹ ngỡ ngàng tỉnh giấc ngủ ban trưa tiếng chim sẽ hót dậy thơm hương lúa mới triền đê nào đánh cắp dấu chân tôi ngày đi vội mà nhói lòng cha suốt năm tháng cơ hàn. Ngày ta về, những tưởng với sự thành đạt hiện có, ta sẽ đền đáp được một phần nào đó công ơn muôn thuở của cha mẹ, sẽ có thể vui vầy đoàn tụ với gia đình sau nhiều năm bôn ba xa cách. Nhưng ta đâu biết được cha mẹ ta có còn mạnh khoẻ không hay người đã vĩnh viễn nằm trong cát bụi cuộc đời. mẹ bước chậm nhưng dường như không vấp dấu chân xiêu, chao động ngõ vô thường con thấp thỏm níu hoàng hôn thật chặt sợ nắng chiều dâng, mỏng khói mù sương… kính lạy mẹ, kính lạy cha! Tình thương người dành cho con muôn đời vẫn thế, vẫn ngút ngàn cao như núi thái, vẫn dào dạt mênh mông như biển thái bình. Hôm nay về đây, xin cho con được quỳ bên chân cha mẹ. đôi chân đã lặn lội vì con xuôi ngược, đã lê la vạn dặm quan san, xin cho con được bới mái tóc mẹ yêu, những sợi tóc pha sương đã chảy dài theo tháng năm thương nhớ. và xin cho con được một lần hôn lên đôi tay của cha mẹ, đôi tay đã chai sờn theo nắng gió nhưng vẫn còn dìu dắt con đi về tương lai phía trước. kính lạy mẹ, kính lạy cha! Con đã quá thờ ơ trước ơn nghĩa sinh thành của cha của mẹ, người suốt đời đã lo cho con tất cả. vậy mà chưa một lần nào con nghĩ tưởng để báo ân. giờ đây, dẫu có muốn báo đền nhưng con biết không thể nào đáp đặng. dù phải suốt đời này con báo ân cha mẹ, song việc làm kia đong được đến đâu. Tình mẹ thương con rộng sâu như đại dương bao la vô tận, ơn cha ngất trời cao như núi thái rợp đỉnh mù sương. nếu còn cha, còn mẹ, bạn hãy biết rằng bạn vẫn còn một trời hạnh phúc. bạn hãy vui lên. Và hãy cài cho nhau lên ngực áo một đoá hồng. màu hồng thắm tươi như biểu hiện của tình yêu, yêu đất nước, yêu con người, nhưng phải hết lòng kính yêu và phụng thờ cha mẹ bạn. màu hồng nhắc nhở ta phải nhớ về nguồn cội bởi nó như dòng máu trong tim mà mẹ cha ta đã chắt giọt cho ta, đã sinh thành dưỡng dục nên ta. từ nay mãi đến ngày sau, xin bạn hãy giữ gìn đoá hồng, đừng để nhạt phai , như giủ gìn chính tình thương của cha mẹ bạn. đừng bao giờ, dù chỉ một lần bạn làm buồn lòng cha mẹ bạn. bạn phải xem cha mẹ như hai đấng thiêng liêng cao quý, và hạnh phúc vì còn được cơ hội phụng dưỡng kính thờ cha mẹ bạn. còn nếu bạn bất hạnh vì đã mất cha mất mẹ xin bạn hãy lặng lẽ cài lên ngực áo mình đoá hoa buồn trinh trắng, hãy cài hoa hồng và hãy hướng nguyện về người bằng tất cả những gì tốt đẹp nhất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét