THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015
VU LAN HOÀI NIỆM VÀ HỒI KÝ VỀ MẸ
VU LAN HOÀI NIỆM VÀ HỒI KÝ VỀ MẸ
Cứ mỗi độ thu về, rừng cây bắt đầu thay lá, những tia nắng oi bức của mùa hè dần dần dịu hẳn, nhường lại cho mùa thu man mác gió heo mây, và những hoa sen, gương sen thơm ngát tỏa lan phơi bày màu sắc hồng, xanh, đỏ, trắng, lấp lánh trong không gian thanh thoát trong lành, cũng là thời điểm của mùa Vu Lan báo hiếu. Những người con hiếu thảo lại bồi hồi nhớ nghĩ đến thâm ân của đấng sanh thành dưỡng dục. Tôi cũng là một trong những người kính yêu, xót xa, nghĩ nhiều về cha mẹ.
Vu-Lan lại đến năm nay
Con cài hoa trắng để thay hoa hồng
Mẹ đà khuất núi non bồng
Vần thơ nhớ Mẹ lệ nồng mặn môi
Bài ca mẹ sẽ uốn điệu nhạc quanh con như vòng tay âu yếm
. Bài ca mẹ sẽ mơn trớn trán con như cái hôn chúc lành.
Bài ca mẹ như đôi cánh chắp vào giấc mộng mơ của con.
Đưa con đến bờ giác ngộ
Bài ca mẹ sẽ ở trong mắt con và đưa nhãn quan con vào lòng sự vật.
"Sự vật là vô thường".
Và khi mẹ nằm yên trong cõi chết
Bài ca mẹ sẽ bật lên trong trái tim con không bao giờ phôi phai giây phút.
Với mọi người mẹ là đại dương, là thái sơn, là nguồn suối mát, là chuối ba hương, là xôi nếp một, là đường mía lau
Với tôi, mẹ là thiên thần, là Bồ Tát, là Phật tái thế
Khi con viết chữ Mồ-Côi
Là con thấm nghĩa cuộc-đời thân đơn
Còn ai kể lễ dỗi hờn ?
Vào ra thiếu vắng trongcơn đau vùi
Nhân mùa Vu Lan báo hiếu chung ta mạo muội ghi lại vài dòng cảm xúc riêng tôi đến mẹ, với tất cả lòng thành kính yêu thương nhớ tưởng, bồi hồi xúc động qua dòng lệ tuôn trào, vừa tiếc thương, vừa đau xót, một đời mẹ hy sinh niềm vui riêng mình để đem tình thương hạnh phúc đến mọi người.
Lá rụng chiều thu nhớ mẹ nhiều
Con cài hoa trắng dạ xót xa
Công ơn của mẹ chưa đền trả
Cực lạc hoa khai mẹ đã về.
Con nguyện tương lai về lạc quốc
Hai mẹ con mình mãi gần nhau.
Còn mẹ là còn tất cả
Mất mẹ là mất cả bầu trời.
Mong rằng những ai có diễm phúc còn mẹ, hãy trân trọng kính yêu săn sóc mẹ thật chu đáo, thật yêu thương để khỏi ân hận về sau.
Trời cao đất rộng bao-nhiêu ?
Con thương Cha-Mẹ bấy nhiêu Ðất-Trời
Ý thơ ai viết tuyệt-vời ?
Con xin mượn để tỏ lời biết ơn !
Công Cha ví tựa Thái-Sơn
Biển đời sóng gió đâu sờn nổi lo
Biển lòng Mẹ chẳng thể dò
Mênh-mông tình nặng nào đo tận cùng !
Trăm năm người có thủy-chung
Ðạo làm con hiếu như tùng bách niên
Một ngày Cha-Mẹ bình yên
Một ngày con vẫn khấn nguyền Như-Lai
Cho con diểm-phúc nay mai
Còn Cha còn Mẹ đâu hoài mong hơn
Con luôn ghi nhớ nghĩa nhơn
Ðó là đền đáp công-ơn sâu dầy
Con nhớ Mẹ tuôn trào nước mắt
Mẹ nhớ con ruột thắt lòng đau
Tháng ngày cứ mãi qua mau
Mới đây mấy chục năm sao quá dài ?
Mùa Vu Lan năm nay lại đến
Trước Phật Đài ngọn nến lung linh
Tâm hương dâng Bụt cầu xin
Hộ trì Phụ Mẫu an bình thọ khương
Con bất hiếu ở phương trời lạ
Không vuông tròn Đạo cả Tứ Ân
Lìa quê xa cách người thân
Ơn sâu nghĩa nặng bao lần lảng quên ?
Công sinh dưởng đáp đền chưa trọn
Giữa dòng đời đứt doạn thâm tình
Đêm đêm hồi tưởng bóng hình
Mẹ giờ tuổi hạc dặm nghìn chờ trông
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét