THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013
NGƯỜI MẸ YÊU
Viết Về Mẹ
Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con. Con sẽ sống khác, mẹ ạ, sống để không phải tiếc nuối nhiều như trước, sống để tránh nói nhiều đến những từ: “ăn năn” hay “hối hận”, sống để mỗi ngày qua đi con thấy mình có ý nghĩa hơn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương . Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào , êm diệu và tất nhiên là ngon lành . Con nít và người lớn cũng rất cần tình thương của mẹ. Ai trong cuộc đời nếu không có bàn tay của mẹ thì cũng không lớn lên được. Như cây cối nếu không có người chăm sóc thì cũng không mọc nổi . Chúng ta cũng vậy ... Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất , là một bài thơ rất giản dị . Mẹ tôi đang còn sống, thế nhưng mỗi khi đọc bài thơ đó thì sợ sệt , lo âu ... Tôi lo cho một cái gì còn xa , chưa đến , nhưng chắc chắn sẽ đến :
Cho dù gặp lúc phong ba,
Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao !
Ngày của mẹ, đẹp làm sao !
Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn.
Công của mẹ cao như non,
Tình thương của mẹ rộng hơn biển trời.
Thật vậy . Mất mẹ là mất cả 1 bầu trời yêu thương của mình . Bầu trời thương yêu dịu ngọt , lâu nay mình đã có vậy mà không hay , để hôm nay bừng tỉnh thì đã mất rồi. Người nhà quê việt nam thường nói, mẹ già là một kho tàng của yêu thương , của hạnh phúc. Lòng mẹ bao la lắm , chẳng có ngôn từ nào có thể nói hết được . Tình thương mẹ dành cho con vô bờ lắm , nhưng ít khi những người làm con như chúng ta hiểu được. Chúng ta say đắm trong tửu ái , trong cuộc chơi , chúng ta bỏ mặc mẹ ở nhà . Mẹ lo , mẹ khóc , mẹ đợi chúng ta. Chúng ta thật là bất hiếu , đến nỗi có những lúc quên sự hiện diện của mẹ trên cõi đời này . Cả tôi cũng là 1 đứa con rất bất hiếu , làm mẹ buồn và khóc rất nhiều . Mặc dù con có xin lỗi mẹ gấp trăm ngàn lần nhưng trong tâm can vẫn còn ray rứt mãi...
Đêm qua nhớ Mẹ xiết bao !
Trằn qua trở lại, nghẹn ngào lòng con.
Mơ màng giấc mộng chưa tròn,
Nửa đêm ray rứt héo hon vô cùng.
Mẹ ơi ! Biển rông muôn trùng,,
Con đang run rẩy giữa dòng thời gian.
Những lỗi lầm ngày xưa con đã làm cho mẹ buồn , mẹ khổ, mẹ khóc vì con , con phải làm như thế nào để sám hối được với mẹ? Con thương mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh.
Vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng.
Đêm qua gió tạt mưa chan,
Mắt con đẫm lệ miên man giọt sầu.
Bây giờ Mẹ ở nơi đâu ?
Xin nghe được tiếng con cầu, hiển linh.
Bao năm lăn lóc nhục vinh,
Trong tâm con vẫn in hình Mẹ yêu
Mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa.
Con thương mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống, ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con.
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con” , những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công.
Chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm .
Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ... ầu ơ!
Mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Là “bài đồng dao” mà con vẫn in sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi sẽ không quên…Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con. Con sẽ sống khác, mẹ ạ, sống để không phải tiếc nuối nhiều như trước, sống để tránh nói nhiều đến những từ: “ăn năn” hay “hối hận”, sống để mỗi ngày qua đi con thấy mình có ý nghĩa hơn.
Thương mẹ là một cái gì đó rất tự nhiên . Không cần phải mĩ miều, . Thương mẹ là một cái gì đó rất giản dị , không giả tạo . Cứ thương mẹ thế là đủ lắm rồi...
Tưởng nhớ ân sâu của mẹ hiền
Một đời vất vã vẫn tinh chuyên
Sớm hôm tần tảo vì con trẻ
Chẳng biết thân già đã thấu xuyên
Thương mẹ biết bao công dưỡng dục
Nuôi con từng phút đức vô biên
Dẫu cho con lớn bao nhiêu tuổi
Mẹ mãi bên con mãi mẹ hiền
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét