Khi bạn đợi chờ
Khi bạn chờ đợi một ai đó, một việc gì đó như buổi hẹn, lễ hội, chờ xe đón… Nếu chuẩn bị sẵn, bạn có thể làm việc với laptop để thấy rằng thời gian không lãng phí.
Nếu có CD hay Ipod bạn có thể nghe nhạc (để giảm căng thẳng của tâm nôn nóng), nghe giảng (nếu bạn “nghiêm túc”). Nếu có một quyển sách, một quyển truyện, tập thơ… tâm chờ đợi trông ngóng nhấp nhổm của bạn dù hiện ra mặt hay được giấu kín trong lòng đã được tạm giải quyết phần nào. Chúng ta đã làm thế và làm thế bao lâu nay.
Chẳng may bạn không có những thứ đó, hay bạn không chuẩn bị, hoặc giả có chuẩn bị nhưng gấp gáp nên đã để quên trên bàn khi rời nhà. Mọi việc có căng thẳng hơn, nếu chuyến xe trễ giờ đến, người hẹn chưa thấy tăm dạng…
Bạn sẽ thấy rằng, khi có những gì giải quyết không để thời gian trống, mình cảm thấy yên tâm hơn ở hai mặt, một là không phí thời gian, hai là không thấy bồn chồn. Chính vậy bạn không nhận rõ rằng những điều bạn giải quyết lâu nay chỉ tạm khỏa lấp những tình huống đó. Bạn phải chờ đợi cả đời, có ngày nào không chờ đợi. Nếu bạn đang chờ một tin nhắn một cuộc gọi thì điều này dường như xảy ra hàng ngày, làm bạn luôn bất an.
Nếu bạn một lần để ý điều này, và có ý rằng không muốn một đời mình lao đao như thế cho những đợi chờ. vậy thì chúng ta cùng ngồi đây, không có gì trước mặt để khỏa lấp hết. Bạn sẽ thấy rõ ràng, thứ nhất: Đối tượng thay đổi nhưng tâm đợi chờ vẫn thế. Thứ hai: Rõ ràng do chính mình suy nghĩ miên man về điều đó nên nó trở thành một sợi dây xích trói chặt mình.
Điều này bạn đã biết từ lâu nhưng không có ý thay đổi. Có thể nào bạn dừng lại những suy nghĩ vô ích về những điều không thể xảy ra, những cảm thức chính bạn đang vẽ ra khi chờ đợi. Những buồn vui giận trách luôn thay đổi nhau trong tâm bạn theo những gì bạn đang nghĩ đến cho đối tượng được đợi chờ.
Bạn nghĩ bạn có thể làm được. Nhưng khi thực sự không muốn có cảm thức đợi chờ trông ngóng tiếp tục trong tâm, thì điều đó lại không dễ dàng.
Lúc đó chúng ta mới thấy rõ rằng chúng ta đã để quá nhiều thời giờ cho việc bên ngoài, còn chính tâm chúng ta, thì chúng ta chưa có thời giờ để hiểu chính mình rõ ràng một chút.
Khi bạn đợi chờ có lẽ đó là cơ hội và thời gian những khoảnh khắc đợi chờ đó giúp chúng ta nhìn ra vấn đề, nếu chúng ta đủ can đảm không mượn một điều gì để lấp đầy.
Thực sự nhận thấu đáo điều này trong tâm mình là bạn đã phần nào biết cách dừng lại những suy nghĩ vô ích.
Rồi sẽ có lúc bạn thong dong, giữa lao xao đợi chờ mình vẫn bình tâm.
Khát vọng sống còn
Hầu hết chúng ta đều né tránh không muốn đề cập đến một sự thật là ai cũng phải chết và có thể chết bất cứ lúc nào. Chúng ta luôn tránh né không muốn nhắc đến cái chết, cho dù ai cũng biết đó là một điều tất nhiên sẽ đến. Khi mà gia đình mà chúng ta quen biết có cụ ông hoặc cụ bà đã đến tuổi gần đất xa trời, muốn hỏi thăm tin tức về các cụ, không bao giờ ta lại hỏi rằng: “ Cụ còn khoẻ không?” Thực ra trong lòng ta lúc ấy lại nghĩ rằng “ có lẽ cụ đã chết” vì quá già, nhưng ta tránh né không muốn nói ra sự thật ấy, và luân chọn đưa ra câu hỏi theo cách lạc quan hơn.
Sự tránh né của chúng ta nói nên một sự thật là: tất cả chúng ta đều không muốn chết, chúng ta luôn khao khát được sống.
Nhưng không chỉ là con người chúng ta. Tất cả loài vật cũng đều có khát vọng được sống còn. Bạn hãy thử gọi con chó nuôi trong nhà đến gần, rồi dùng tay chặn cổ nó xem. Sự thân thiện mà nó dành cho bạn sẽ mất đi dần khi mối đe doạ đến sự sống còn của nó gia tăng. Một khi nó đã cảm thấy sự vuốt ve của bạn chuyển dần sang thành một mối nguy hiểm, phản ứng của nó sẽ lập tức thay đổi. Nó sẽ vùng vẫy, và thậm chí có thể sẽ cắn bạn, điều mà trước đó nó không thể làm dù bất cứ lý do gì.
Chúng ta dễ dàng quan sát thấy những phản ứng thể hiện khát vọng sống còn của một loài vật. Khi đối diện với những mối đe doạ sự sống còn, chúng vùng vẫy, trốn chạy hoặc chiến đấu. Dù là phải chọn giải pháp nào, chúng luôn sử dụng tất cả sức mạnh có được để tự bảo vệ sự sống của mình.
Khát vọng sống của con người còn thể hiện ở những hình thức mãnh liệt hơn, thậm chí đôi khi trở thành ngốc nghếch. Bạn có tin là Đường Minh Hoàng đã nghiêm túc phái những đoàn thuyền với lương thực trang bị đầy đủ để vượt biển tìm...thuốc trường sinh? Hơn thế nữa, từ thuở xa xưa đã có không ít những người tin vào các thuật tu tiên, luyện thuốc, bùa chú... để đạt đến mục đích là sẽ được...sống hoài không chết! Tất nhiên là cho đến nay là những nỗ lực, niềm tin theo cách đó chỉ có thể xem là ngốc nghếch vì chúng ta vẫn chưa từng thấy được ai có thành công trong việc tìm kiếm một giải pháp để được trường sinh bất tử. Tuy nhiên khát vọng sống còn của mỗi chúng ta thì vẫn còn nguyên vẹn đó, có lẽ cũng không có khác gì mấy so với những tiền nhân đã sống cách ta hàng nghìn năm trước...
Điều nghịch lý ở đây là hầu hết chúng ta đều có thể dễ dàng nhận ra nhưng lại từ chối không muốn thừa nhận khát vọng sống còn ở các loài vật. Chúng ta thản nhiên cướp đi sự sống của rất nhiều loại vật để phục vụ cho đời sống của mình, đôi khi một cách xa sỉ không cần thiết. Bạn nghĩ sao khi một con tê giác nặng hàng tấn khi phải ngã xuống chỉ để người thợ săn có được cái sừng mang về? Bạn nghĩ sao khi người ta giết hại những con gấu chỉ vì túi mật của chúng? và bạn nghĩ sao khi người ta dùng thuốc nổ thả xuống nước để giết chết tất cả những con cá trong một vùng để rồi chỉ chọn những con cá lớn? Những điều đó chỉ có thể được thực hiện bởi những con người không hiểu gì về sự sống và chưa một lần nghĩ đến hay thừa nhận khát vọng sống còn của muôn loài, trong đó có cả con người.
THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013
Khi bạn đợi chờ
Khi bạn đợi chờ
Khi bạn chờ đợi một ai đó, một việc gì đó như buổi hẹn, lễ hội, chờ xe đón… Nếu chuẩn bị sẵn, bạn có thể làm việc với laptop để thấy rằng thời gian không lãng phí.
Nếu có CD hay Ipod bạn có thể nghe nhạc (để giảm căng thẳng của tâm nôn nóng), nghe giảng (nếu bạn “nghiêm túc”). Nếu có một quyển sách, một quyển truyện, tập thơ… tâm chờ đợi trông ngóng nhấp nhổm của bạn dù hiện ra mặt hay được giấu kín trong lòng đã được tạm giải quyết phần nào. Chúng ta đã làm thế và làm thế bao lâu nay.
Chẳng may bạn không có những thứ đó, hay bạn không chuẩn bị, hoặc giả có chuẩn bị nhưng gấp gáp nên đã để quên trên bàn khi rời nhà. Mọi việc có căng thẳng hơn, nếu chuyến xe trễ giờ đến, người hẹn chưa thấy tăm dạng…
Bạn sẽ thấy rằng, khi có những gì giải quyết không để thời gian trống, mình cảm thấy yên tâm hơn ở hai mặt, một là không phí thời gian, hai là không thấy bồn chồn. Chính vậy bạn không nhận rõ rằng những điều bạn giải quyết lâu nay chỉ tạm khỏa lấp những tình huống đó. Bạn phải chờ đợi cả đời, có ngày nào không chờ đợi. Nếu bạn đang chờ một tin nhắn một cuộc gọi thì điều này dường như xảy ra hàng ngày, làm bạn luôn bất an.
Nếu bạn một lần để ý điều này, và có ý rằng không muốn một đời mình lao đao như thế cho những đợi chờ. vậy thì chúng ta cùng ngồi đây, không có gì trước mặt để khỏa lấp hết. Bạn sẽ thấy rõ ràng, thứ nhất: Đối tượng thay đổi nhưng tâm đợi chờ vẫn thế. Thứ hai: Rõ ràng do chính mình suy nghĩ miên man về điều đó nên nó trở thành một sợi dây xích trói chặt mình.
Điều này bạn đã biết từ lâu nhưng không có ý thay đổi. Có thể nào bạn dừng lại những suy nghĩ vô ích về những điều không thể xảy ra, những cảm thức chính bạn đang vẽ ra khi chờ đợi. Những buồn vui giận trách luôn thay đổi nhau trong tâm bạn theo những gì bạn đang nghĩ đến cho đối tượng được đợi chờ.
Bạn nghĩ bạn có thể làm được. Nhưng khi thực sự không muốn có cảm thức đợi chờ trông ngóng tiếp tục trong tâm, thì điều đó lại không dễ dàng.
Lúc đó chúng ta mới thấy rõ rằng chúng ta đã để quá nhiều thời giờ cho việc bên ngoài, còn chính tâm chúng ta, thì chúng ta chưa có thời giờ để hiểu chính mình rõ ràng một chút.
Khi bạn đợi chờ có lẽ đó là cơ hội và thời gian những khoảnh khắc đợi chờ đó giúp chúng ta nhìn ra vấn đề, nếu chúng ta đủ can đảm không mượn một điều gì để lấp đầy.
Thực sự nhận thấu đáo điều này trong tâm mình là bạn đã phần nào biết cách dừng lại những suy nghĩ vô ích.
Rồi sẽ có lúc bạn thong dong, giữa lao xao đợi chờ mình vẫn bình tâm.
Khát vọng sống còn
Hầu hết chúng ta đều né tránh không muốn đề cập đến một sự thật là ai cũng phải chết và có thể chết bất cứ lúc nào. Chúng ta luôn tránh né không muốn nhắc đến cái chết, cho dù ai cũng biết đó là một điều tất nhiên sẽ đến. Khi mà gia đình mà chúng ta quen biết có cụ ông hoặc cụ bà đã đến tuổi gần đất xa trời, muốn hỏi thăm tin tức về các cụ, không bao giờ ta lại hỏi rằng: “ Cụ còn khoẻ không?” Thực ra trong lòng ta lúc ấy lại nghĩ rằng “ có lẽ cụ đã chết” vì quá già, nhưng ta tránh né không muốn nói ra sự thật ấy, và luân chọn đưa ra câu hỏi theo cách lạc quan hơn.
Sự tránh né của chúng ta nói nên một sự thật là: tất cả chúng ta đều không muốn chết, chúng ta luôn khao khát được sống.
Nhưng không chỉ là con người chúng ta. Tất cả loài vật cũng đều có khát vọng được sống còn. Bạn hãy thử gọi con chó nuôi trong nhà đến gần, rồi dùng tay chặn cổ nó xem. Sự thân thiện mà nó dành cho bạn sẽ mất đi dần khi mối đe doạ đến sự sống còn của nó gia tăng. Một khi nó đã cảm thấy sự vuốt ve của bạn chuyển dần sang thành một mối nguy hiểm, phản ứng của nó sẽ lập tức thay đổi. Nó sẽ vùng vẫy, và thậm chí có thể sẽ cắn bạn, điều mà trước đó nó không thể làm dù bất cứ lý do gì.
Chúng ta dễ dàng quan sát thấy những phản ứng thể hiện khát vọng sống còn của một loài vật. Khi đối diện với những mối đe doạ sự sống còn, chúng vùng vẫy, trốn chạy hoặc chiến đấu. Dù là phải chọn giải pháp nào, chúng luôn sử dụng tất cả sức mạnh có được để tự bảo vệ sự sống của mình.
Khát vọng sống của con người còn thể hiện ở những hình thức mãnh liệt hơn, thậm chí đôi khi trở thành ngốc nghếch. Bạn có tin là Đường Minh Hoàng đã nghiêm túc phái những đoàn thuyền với lương thực trang bị đầy đủ để vượt biển tìm...thuốc trường sinh? Hơn thế nữa, từ thuở xa xưa đã có không ít những người tin vào các thuật tu tiên, luyện thuốc, bùa chú... để đạt đến mục đích là sẽ được...sống hoài không chết! Tất nhiên là cho đến nay là những nỗ lực, niềm tin theo cách đó chỉ có thể xem là ngốc nghếch vì chúng ta vẫn chưa từng thấy được ai có thành công trong việc tìm kiếm một giải pháp để được trường sinh bất tử. Tuy nhiên khát vọng sống còn của mỗi chúng ta thì vẫn còn nguyên vẹn đó, có lẽ cũng không có khác gì mấy so với những tiền nhân đã sống cách ta hàng nghìn năm trước...
Điều nghịch lý ở đây là hầu hết chúng ta đều có thể dễ dàng nhận ra nhưng lại từ chối không muốn thừa nhận khát vọng sống còn ở các loài vật. Chúng ta thản nhiên cướp đi sự sống của rất nhiều loại vật để phục vụ cho đời sống của mình, đôi khi một cách xa sỉ không cần thiết. Bạn nghĩ sao khi một con tê giác nặng hàng tấn khi phải ngã xuống chỉ để người thợ săn có được cái sừng mang về? Bạn nghĩ sao khi người ta giết hại những con gấu chỉ vì túi mật của chúng? và bạn nghĩ sao khi người ta dùng thuốc nổ thả xuống nước để giết chết tất cả những con cá trong một vùng để rồi chỉ chọn những con cá lớn? Những điều đó chỉ có thể được thực hiện bởi những con người không hiểu gì về sự sống và chưa một lần nghĩ đến hay thừa nhận khát vọng sống còn của muôn loài, trong đó có cả con người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét