THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012
NHẪN NHỤC VÔ BỜ
NHẪN NHỤC VÔ BỜ
Nhẫn nhục vô bờ là thế nào? Bồ tát nghĩ sâu: "Thần thức chúng sinh vì si tự ngăn, cống cao tự đại, thường muốn hơn người, quan tước, đất nước, của đẹp sáu tình, tự mình chuyên muốn. Nếu thấy người có, kẻ ngu tham ganh, tham ganh bên trong, sận giận bên ngoài, làm không biết dừng, kẻ ấy điên say, mãi sống mù tối, luân chuyển năm đường, núi Thái thiêu đốt, ngạ quỉ súc sinh, khổ chất vô lượng. Bồ tát thấy vậy tỉnh thức, buồn bã than rằng: "Chúng sinh sở dĩ mất nước hư nhà, nguy thân diệt tộc, sống mắc nạn ấy, chết tội ba đường, đều do không hay giữ nhân làm từ, khiến phải như thế. Bồ tát hiểu rõ, tự thề: "Ta thà chịu nước sôi lửa bỏng, tàn khốc, băm thân làm mắm đau khổ, chứ không sân giận gây độc hại cho chúng sinh. Phàm nhẫn điều không thể nhẫn, là gốc của muôn phước. Từ khi hiểu biết như vậy về sau, đời đời thường làm nhân từ. Chúng sinh có mắng chửi, đánh đập mình, đoạt của báu, vợ con đất nước, làm nguy thân hại mạng, Bồ tát liền dùng cái phúc của sức nhẫn nhục chư Phật mà trừ diệt độc sân giận, từ bi thương xót tìm đến cứu giúp, đến khi khỏi tội, thì mới vui vẻ".
42 . Xưa có Bồ tát, thấy đời bẩn thỉu, vua tôi vô đạo, bỏ chính theo tà, khó đem đạo dạy, nên mới che khôn dấu bóng, ẩn nơi gò mả, tập hạnh nhẫn nhục.
Gò mả có con bò con, Bồ tát thường lấy phân, nước tiểu nó để ăn uống, kéo dài mạng sống.
Quốc nhân thấy vậy bèn kháo nhau rằng: "Chỗ ấy có quỉ". Ai thấy cũng chửi rủa liệng ném đất đá.
Bồ tát không mảy may sân giận, lòng từ thương xót nói: "Khổ thay bọn nầy! Không hiểu kinh Phật nên làm ác như vậy".
Bèn nghĩ "Nếu khi ta thành đức Như Lai Vô Sở Trước Chính Nhân Giác Đạo nhất định sẽ độ họ".
Hạnh pháp nhẫn vượt bờ của Bồ tát, nhẫn nhục như vậy.
47
Xưa có Bồ tát làm thân con vượn, sức coi bầy nhỏ, minh triết hơn người, thường đem lòng thương cứu giúp chúng sinh. Ở tại núi sâu, leo cây hái trái, thấy trong hang núi, có người rớt xuống, không thể lên được, khóc la mấy ngày kêu trời xin sống. Vượn nghe tiếng khóc, động lòng rơi lệ, nghĩ: "Ta thề thành Phật, chỉ vì bọn này. Nay không đem người này ra, nó ắt chết mất. Ta phải tìm đường xuống hang cõng nó ra".
Bèn xuống hang sâu, bảo người cỡi mình rồi vịn cỏ leo lên núi, đặt xuống chỗ đất bằng, chỉ cho đường mòn, rồi nói: "Anh theo đường đó đi về. Sau khi chia tay, cẩn thận đừng làm điều ác. Vượn đem người ra quá mệt, đến chỗ trống nằm nghỉ. Người ấy nghĩ: "Ở hang đói khát, nay ra cũng vậy, có khác gì đâu. Lòng nghĩ phải giết con vượn, ăn thịt, để cứu mạng mình, cũng không phải là nên lắm sao?" Bèn lấy đá đập đầu vượn, máu phun đỏ đất. Vượn đang nằm cả kinh thức dậy, leo vội lên cây, lòng không ý giận, chỉ mến yêu thương xót, buồn kẻ mang lòng ác. Nó tự nghĩ: "Sức ta không thể độ được thì nguyện kiếp sau thường gặp chư Phật, tin nhận đạo giáo, thực thành để được độ, đời đời không có niệm ác như người này vậy".
Đức Phật bảo các tỳ kheo: "Con vượn chính là thân ta, người ở trong hang là Điều Đạt.
Hạnh pháp nhẫn vô bờ của Bồ tát, nhẫn nhục như vậy.
51
KINH VUA SẺ
Xưa có Bồ tát thân làm vua sẻ, lòng thương cứu người còn hơn mẹ hiền thương con gian khổ, bình đẳng thân sơ, thấy người vâng đạo, vui như mình làm, yêu nuôi chúng sanh, như giữ vết thương thân mình.
Có con cọp ăn thú, xương mắc vào răng, bệnh đau muốn chết. Chim sẻ thấy vậy, lòng thấy xót xa nghĩ: "Chư Phật cho ăn là họa, việc ấy quả thế". Liền chui miệng cọp mổ xương. Ngày ngày như thế mỏ sẻ trầy thương thân hình gầy guộc. Xương ra, cọp sống. Sẻ bay lên cây nói: "Kinh Phật rằng: Giết là hung ngược, ác không gì lớn hơn. Nếu nó giết mình, há vui được sao? Nên quên mình độ người là có đức nhân của trời xuân. Người nhân thương khắp, quả lành đáp lại, hung ngược giết người thì họa theo như bóng đuổi hình. Ngươi nhớ lời ta”. Cọp nghe sẻ dạy, đùng đùng nổi giận nói: "Ngươi mới khỏi miệng ta đã dám nhiều lời ư?" Sẻ thấy cọp không thể giáo hóa, buồn bã xót thương rồi một mạch bay đi.
Đức Phật bảo các tỳ kheo: "Vua sẻ là thân ta, cọp là Điều Đạt. Bồ tát đời đời có lòng thương cứu người, cho là việc gấp như tự lo thân mình".
Hạnh pháp nhẫn vượt bờ của Bồ tát, nhẫn nhục như vậy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét