THÍCH TÂM TRỌNG

THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

GIỮ GIỚI VƯỢT BỜ

GIỮ GIỚI VƯỢT BỜ Giữ giới vượt bờ là thế nào? Cuồng ngu, hung ngược, thích giết sinh mạng, tham ăn trộm cướp, dâm dục nhơ bẩn, nói hai lưỡi nói dữ, nói dối, nói thêu dệt, lòng giận ghét ngu si, hủy hoại cha mẹ, giết bậc Thánh hiền, báng Phật, quấy rối người hiền, lấy vật ở đền miếu, ôm lòng hung nghịch, hủy báng ba ngôi báu... Rất ác như thế, thà bị mổ xẻ, băm vằm phơi ngoài chợ, rốt cuộc không bao giờ làm. Chỉ tin tam bảo, bốn ân cứu khắp. 27 . Xưa Bồ tát là một cư sĩ thanh tín. Vua nước vị ấy ở cai trị đúng đắn, khuyên dắt quan dân, khiến biết ba ngôi báu. Ai giữ giới ăn chay thì được tha thuế, miễn dịch. Dân chúng lớn bé thấy vua chuộng hiền, phần nhiều giả hiền lành mà làm việc tà vạy. Vua đem giới Phật để xem tiết tháo của dân. Vua vờ ra lệnh: "Ai dám theo đạo Phật thì bị tội đến bỏ thây ngoài chợ. Bọn giả làm lành, không ai là không bỏ điều chân chính, mặc tình theo thói tà vốn có. Có vị Bồ tát tuổi già, giữ sự sáng suốt chân chính rộng lớn, nghe lệnh kinh hãi nói: "Bỏ chân theo quấy mà được làm đế vương, sống bằng đất trời, giàu sang không gì hơn, sáu điều vui sướng mặc lòng, ta trọn chẳng làm. Kinh dạy: "Chúng sinh lao mình vào ba đường, được làm người là khó, ở Kinh đô là khó, sáu căn đầy đủ là khó, sinh nước có đạo là khó thân cận với Bồ tát là khó, gặp kinh mà tin là khó, thấu hiểu việc sâu xa vi tế là khó gặp sa môn hạnh cao lòng thanh tịnh, cúng dường là khó, gặp Phật và được thọ ký là khó. Ta kiếp trước công đức rõ ràng, nay gặp kinh Phật, được thờ tam bảo, dẫu gặp kẻ vô đạo tàn khốc, muối thịt ngâm thân với nghiêm hình nước sôi lửa bỏng, rốt cuộc cũng không bỏ điều ngay mà theo lũ yêu trùng kia". Vua ra lệnh cho quan hữu ty đi tra xét, ai trái lệnh thì giết, đem bêu ngoài chợ. Người tra xét thấy Bồ tát ý chí kiên quyết không thể lay chuyển, phụng thờ tam bảo lòng thành không thiếu, liền bắt đem tâu vua. Vua nói: "Giết bêu ngoài chợ. Rồi lén sai người rình xem người ấy thế nào". Khi đi chịu chết, Bồ tát dặn con: "Từ lúc mới dựng trời đất, có người đến nay, chúng sinh ở đời bị sáu tình quấy rối quá hơn điên say, ít thấy ba ngôi báu, theo sự giáo hóa sáng suốt trong sạch. Con may mắn biết giáo pháp, hãy cẩn thận đừng buông bỏ. Hễ ai bỏ hạnh Phật, Pháp, làm điều quấy dối của quỉ yêu thì nhất định mất nước thôi. Ta thà bỏ thân này, chứ không bỏ chân lý. Vua nay sai lầm, con chớ nghe theo". Quan tra xét đem lời ấy tâu lên. Vua biết Bồ tát làm hạnh chân chính, vui mừng mời đến, nắm tay dắt lên điện. Vua nói: "Khanh thật có thể nói là đệ tử Phật. Rồi phong làm tướng quốc, giao việc trị nước. Còn bọn buông bỏ sự giáo hóa trong sạch của Phật thì bứt trả thuế đi quân dịch. Từ đó, cả nước không ai là không chuộng làm lành". Phật bảo các sa môn: "Quốc vương bấy giờ là Di Lặc, còn cư sĩ thanh tín là thân ta". Hạnh giữ chí vô bờ của Bồ tát trì giới như vậy. 32 Xưa có Bồ tát làm người phàm phu, học rộng kinh Phật, biển sâu tội phúc, các môn y thuật, tiếng kêu cầm thú không gì là không thông. Thấy đời loạn dơ, nên ở ẩn không làm quan, chuộng quý giới Phật, chỉ theo điều chính. Cảnh nhà cùng khốn đi gánh thuê cho lái buôn. Qua đến bờ sông ăn cơm, bầy quạ kêu lên, lái buôn lòng sợ, tự nhiên dựng tóc, Bồ tát cười. Ăn xong họ đi. Khi về nước mình, lái buôn nhìn người gánh thuê hỏi ngay: "Quạ kêu anh cười, chắc có ý gì?" Bồ tát đáp: "Quạ nói: kia có bạch châu, giá nó rất đắt, ngươi giết lấy châu, ta muốn ăn thịt, cho nên tôi cười". Lái buôn hỏi: "Anh không giết ta vì sao vậy?" Đáp: "Kẻ không thấy kinh Phật, thì làm ác đầy trời, cho là không có tai họa, đó là dối mình. Ta thấy sách Vô Thượng Chính Chân, thấy sự nhân từ trong sạch của Bồ tát, các loài bò bay máy cựa uốn trườn, đều thương không giết, dẫu hạt cải, lá cỏ, không phải của mình thì không lấy. Phàm kẻ hiếu sát là bất nhân, kẻ thích lấy là không trong sạch. Ta kiếp trước vì ưa lấy của, nay chịu tai ương, bị nghèo khốn hèn, làm thuê cho ông, nếu nay phạm nữa, gieo tội vô lượng, chẳng phải đệ tử Phật. Ta thà giữ đạo, nghèo hèn mà chết, chứ không vô đạo, giàu sang mà sống". Người chủ buôn nói: “Lành thay! Chỉ có lời Phật là chân lý”. Hạnh giữ chí vượt bờ của Bồ tát, giữ giới như vậy. 33 Xưa có Bồ tát, ở đời nghèo khốn, làm thuê cho lái buôn, đi biển kiếm lời, thuyền ngừng không chạy. Lái buôn lớn bé không ai là không sợ hãi, xin cầu các thần trên dưới cứu vớt. Người nghèo chỉ nhớ tam qui, giữ giới không phạm, hối lỗi tự trách, đêm ngày ba lần, đem lòng từ thệ nguyện: "Chúng sinh mười phương không có sợ hãi như ta ngày nay, là sau thành Phật, sẽ độ những người này". Mãi đến bảy ngày, thuyền vẫn không chạy. Thần biển bịa cho chủ hàng nằm mộng nói: "Ngươi bỏ người nghèo, ta cho ngươi đi". Chủ hàng nằm mộng, rầu rĩ thương xót riêng lén bàn nhau. Người nghèo xét kỹ, biết rõ lý do, nói: "Đừng vì thân ta một người mà giết mạng mọi người". Chủ hàng làm bè, cấp cho lương khô, bỏ người lên bè, rồi đẩy ra xa. Cá lớn lật thuyền nuốt hết lái buôn. Người nghèo theo gió tấp bờ, trở về nước mình, bà con xúm mừng. Người nghèo nhờ tam qui, năm giới, mười thiện, ăn chay sám hối thương đến chúng sinh, nên được phúc ấy. Người nghèo ấy là thân ta. Hạnh giữ chí vượt bờ của Bồ tát, giữ giới như vậy. 34 Xưa có Bồ tát giữ giới ở ẩn, không ham đời sang, nương náu nhà giàu, làm người giữ mộ. Nếu có chôn cất, bèn hết sức giúp. Tang chủ cảm động, đem của báu cho. Có được nhiều ít, bèn đưa nhà giàu. Nhà giàu nói: "Ngươi đem sức làm, mới có báu này, sao đưa cho ta?" Đạo sĩ nói: "Tôi giữ đất, ông kia chôn đất, ông lấy đại nghĩa mà bàn thì của báu là của ông". Người nhà giàu khen: "Lành thay! Người hiền thuở trước há có thể hơn ông sao?" Bèn chọn trong đám con gái, người nết hiền mặt đẹp, cấp cho làm vợ, chia gia tài cho, để làm nhà cửa. Đạo sĩ nói: "Hạnh ấy càng tiến, đức ấy càng cao". Đạo sĩ nghèo bấy giờ là thân ta, còn vợ là Cừu Di. Hạnh giữ chí vượt bờ của Bồ tát, giữ giới như vậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét