THÍCH TÂM TRỌNG

THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Ca dao mẹ

Ca dao mẹ À ơi! giọng Huế ngọt ngào Ca dao của mẹ thấm vào quê hương Hoa thơm bay ngát sau vườn Xa quê vẫn nhớ mùi hương theo hoài Chiều nay đất khách quê người Lần tay bấm đốt nhớ thời ấu thơ Bấm xem mai nắng hay mưa, Ðời dâu bể, ngọn gió lùa về đâu? Câu ca ví dặm đậm sâu Câu ca dao mẹ xanh màu tình quê Bát canh xế buổi chiều về Bữa cơm thanh đạm dân quê mát lòng Chuyện trò rơm rả chiều hồng Thức khuya dậy sớm ruộng đồng làm vui Giêng hai mưa bụi sụt sùi Cái tơi che tạm mảnh đời trống không... Ðời vui đơn giản tình nồng Tuổi thơ gánh với cánh đồng diều bay Cuộc đời như áng mây bay Tụ tan, tan tụ đổi thay lẽ đời Mong cho biển lặng sóng vơi Tình quê êm ả vẳng lời ca dao Lời ru của mẹ thuở nào Ðưa con qua khỏi sóng đào biển dâu Như Yến NGÀY XƯA CÓ MẸ Thanh Nguyên Khi con biết đòi ăn Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu Mẹ là người thức hát ru con Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn là khi tóc Mẹ ngày thêm sợi bạc Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất như cuộc đời - không thể thiếu trong con Nếu có đi một vòng quả đất tròn người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài Mẹ Cái vòng tay mở ra từ tấm bé cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên Mẹ là người đặt cho con cái tên riêng trước cả khi con biết bật nên tiếng "Mẹ" Mẹ ! Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ đế n lúc trưởng thành con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu Mẹ ! Có nghĩa là bắt đầu cho Sự Sống, Tình Yêu, Hạnh Phúc. Mẹ ! có nghĩa là duy nhất một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng Mẹ không sống đủ trăm năm nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát Chỉ có một lần Mẹ không ngăn con khóc là khi Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con là khi Mẹ không còn Hoa hồng đỏ từ đây hoá trắng... Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng biết bao người được làm mẹ trong ngày Tiếng trẻ con gọi mẹ ngân nga khắp mặt đất này thành âm thanh không thể nào vắng lặng Mẹ ! Có nghĩa là ánh sáng một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Cái đóm lửa thiêng liêng cháy trong bão bùng cháy trong đêm tối Mẹ ! Có nghĩa là mãi mãi là cho-đi-không-đòi-lại-bao-giờ Cổ tích thường bắt đầu từ: " Ngày xưa có một công chúa..." hay "Ngày xưa có một vì vua..." Cổ tích còn bắt đầu từ " Ngày xưa có Mẹ..." Vu Lan Nhớ Cha Thích Nguyên Siêu Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa Ngọn gió mùa đông phủ tràn khắp lối Lạnh thân con Cha đắp tấm chăn êm Liếp cửa buồng ngăn ấm lòng chất ngất Lời ru hời nghe ngọt tận trong con Vu Lan về con nhớ Cha nhiều lắm Nhớ thủa sinh tiền đều đặn nén hương Niệm Phật thắp nhang qua làn khói quyện Bằng tâm thành Cha kính lễ mười phương Và như thế dòng đời trôi chảy mãi Cho đến khi tan vỡ cuộc vô thường Đường Cha đi ngàn vạn dặm sầu thương Con ở lại sống đời tương dưa muối Con học nơi Cha sức người cặm cụi Bằng đôi tay xây dựng những yêu thương Từng bước đi trong kiếp sống tha hương Tưởng nhớ lại đoạn đường thời gian khổ Vu Lan về lá vàng rơi lỗ đổ Như giọt mưa thấm mộ quê hương Cha Lời ru xưa vang động bóng chiều tà Con lạy Phật Cha ơi ! Về Tịnh Độ Giấc mộng đời thế gian nhiều giông tố Bóng Cha già thăm thẳm chốn u linh Đêm nay đây con khẽ tụng thời kinh Cầu nguyện khắp nhân sinh nhiều an lạc Cha ơi ! Cha bóng Cha như cánh hạc Bay trên cao mãi mãi ở trên cao Là cội tùng là vách đá trăng sao Là bầu trời rộng rạt rào vô tận Lời Ru Của Mẹ Kiều Anh Ngồi nghe biển hát rì rào Như lời ru tự thuở nào ấu thơ Những lời mẹ hát ầu ơ Ru con khôn lớn bây giờ còn vang Những đêm trăng tỏa ánh vàng Nghe lời mẹ hát mơ màng con say! Cuộc đời rày đó mai đây Bao nhiêu cay đắng đắng cay dập dồn Lời ru của mẹ hãy còn Muôn đời thắm đuộm vào hồn hương quê Lời ru vang vọng bốn bề Mà câu hiếu đạo chưa hề trả xong Giờ đây lưng mẹ đã còng Cuộc đời mẹ đã long đong nỗi buồn Con giờ mỗi đứa một phương Còn bao nhiêu giọt yêu thương chia rồi Bơ vơ giữa cảnh chợ đời Gánh bao nhiêu khổ mẹ thời vẫn vui Hạnh phúc là thấy con cười No lòng là thấy con đời ấm êm Đời mẹ dù lắm truân chuyên Vẫn mong con được chân tiên gót hài Cho dù nắng đã tàn phai Tóc xanh nay đã phai hai màu buồn Cho dù mắt nhắm tay buông Dành cho con hết mọi nguồn yêu thương LÒNG CON Thuyền Ấn Kính dâng hương hồn Mẹ Quê mẹ xa vời nghe nhớ nhung Đông về gió lạnh buồn mông lung Năm xưa ấp ủ con, lòng Mẹ Tuyết phủ mênh mang gió bão bùng. Giá lạnh căm căm băng biển đông Nhớ thương thương nhớ Mẹ, đau lòng Nao nao côn quạnh hoang vu quá! Mẹ chết còn gì nữa ước mong! Xót xa đau buốt cả tim gan Trầm lặng nhưng sao lệ vẫn tràn. Nghìn kiếp muôn đời con nhớ Mẹ Đêm về thương Mẹ sầu mênh mang. Con cố nguôi đi sao vẫn thương Trời cao biển rộng khó đo lường Tấm lòng của Mẹ hơn như thế Vắng Mẹ nghe buồn khắp vạn phương. Con nhớ năm xưa Ngài Mục Liên Ước ao cứu mẹ thoát oan khiên Thế Tôn dạy thiết Vu Lan Hộí Nhờ đức chúng Tăng cứu Mẹ hiền. Con nguyên cung dâng trọn cuộc đời Hoằng dương Chánh pháp khắp nơi nơi. Như Lai xin độ hương linh Mẹ Thành Phật siêu thăng sống tuyệt vời. ------------- Trăng Sáng Vừa tỉnh mộng nhìn ngoài hiên trăng sáng, Kiếp xưa đâu ? Thấp thoáng bóng hình ai Hiện về đây, hay từ chốn dạ đài. Ôi dĩ vãng nghìn thu trăng vẫn sáng. Mộng hay thực trần gian còn nguyên đó Tỉnh hay mê, tâm vướng bận làm gì Như người xưa, lòng hẳn muốn ra đi Vì đạo nghiệp hiến mình cùng sương gió. Thoáng một kiếp trăm năm buông hệ lụy Thênh thang đi nối theo gót người xưa. Quên gian truân, quên trọn cả nắng mưa. Hồn thiêng đạo thấm sâu vào xương tuỷ. Nuí hùng vĩ puyên chí cho hùng vĩ Đốt lửa lòng thắp sáng đạo vàng thiêng. Ngàn muôn đời chánh pháp vững triền miên Nhìn trăng sáng vọng trơì cao nung chí. Đừng nao núng ma quân phải tan vỡ Hăng say lên đoàn kết chung một lòng Ánh từ quang tỏa chiếu khắp non sông Xây Đạo nghiệp mãi sáng ngời muôn thuở. Bằng chánh pháp ta dựng xây chánh pháp Đừng ngửa nghiêng nô lệ bóng ma quân Kiếp kiếp luôn theo Từ Phụ Năng Nhân Trượng phu ấy chí xuất trần siêu thoát. Lời Mẹ Nhắn Nhủ Ngọc Dung (Virgina-USA) Nếu chưa bao giờ con yêu mẹ Hãy yêu đi khi mẹ còn đây Con biết được những dòng tình cảm Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say Hãy yêu đi khi mẹ còn biết Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi Ghi lời yêu quí lên bia đá Mỹ từ trên phiến đá vô tri Hãy nói lên điều con muốn nó Đừng chờ đến lúc mẹ ngủ say Một giấc ngủ không bao giờ dậy Ngàn đời ngăn cách chẳng ngày mai Đó là chia ly, là tử biệt Chẳng bao giờ nghe được tiếng con Nếu yêu mẹ dù là một chút Hãy nói đi khi mẹ sống còn Nói đi con lời nào yêu dấu Cả tấm lòng hiếu thảo của con Để mẹ nâng niu như bảo vật Cho tình mẫu tử thắm như son. NGHĨA NẶNG TÌNH THÂM Thích Thiện Hữu Ấn Độ, Vu Lan 2544 (T.L. 2000) -oOo- (0) CÁCH XA Hung tin Thầy viên tịch Khủng hoảng lòng ngẩ? ngơ Trời cao như nghiêng ngả Người con cứ thẩn thờ. Cõi sầu Thầy đã qua Môn đồ khóc kêu cha Từ nay không còn nữa Bóng hình Thầy cách xa. Nghẹn ngào con không khóc Gắng nhớ lời Thầy khuyên Sao tâm con rúng động Con chưa phải thánh hiền. Lời vàng vẳng bên tai Đăng đẳng bao tháng ngày "Tu -- tâm cần hỷ xã Cho hậu thế tương lai." Tận tình Thầy dắt con Khai thông áng mây mù Nghĩa cả lòng nhớ mãi Đức rộng khó mờ lu. Thầy phản bổn hườn nguyên Tâm trí dứt ưu phiền Gởi thân theo giả hợp Vào cảnh giới như nhiên! (1) TRAO TAY Ơn Thầy dòng sông Cửu Đức độ quả Tu Di Không ngôn từ tả xiết A? thầm con khắc ghi. Thế gian khóc não nùng Nhựt nguyệt vở không trung Thiền quang đèn lịm tắt Hành tinh như nổ tung. Ly biệt cảnh đau buồn Đời tan hợp trùng muôn Đàn không dây sao đánh Ô? sầu mà lệ tuôn. Bóng thầy con dõi bước Bao gương hạnh tuyệt vời Đức hy sinh quảng đại Trong con khắp mọi nơi. Trên hành trình giải thoát Khai trí vẫn ơn Thầy Dưỡng tâm bao ngày tháng Vẫn có Thầy nơi đây. Con nhớ từng phút giây Thong thả Thầy chỉ bày Liên hoa như tỏa rực Hạnh nguyện Thầy trao tay! (2) TÙY DUYÊN Bao giông tố ngục tù Trần gian Thầy xóa sạch Lợi danh trò huyễn hóa Ma chướng Thầy phục thu. Đời Thầy bao nét son Hạnh nguyện đã vuông tròn Tùy duyên đi nơi khác Soi sáng tâm hồn con. Con sẽ dạo trùng khơi Tâm như nhiên giúp đời Đưa người về bổn quốc Độ bao người chơi vơi! (3) TIẾP THẠNH CHÂN TÔNG Thầy về cõi vô sanh Như nhiên mắt trong lành Tâm con sao vẫn đục Ô?i đời qua thật nhanh. Xưa Sư Ông khuất bóng Thầy tiếp thạnh Tổ đình Phụng thờ chân tông chỉ Hoằng pháp độ nhân sinh. Nay nguyện Thầy con nối Tâm Bồ Tát thượng thừa Đến đi vô cấu nhiễm Như trở lại nhà xưa! (4) TẤC LÒNG Ngọt ngào hương tỏa lan Công đức thấm đạo đời Muôn ngàn người kính tiễn Ngày thuyền Thầy ra khơi. Tấc lòng con bái vọng Bậc mô phạm cửa thiền Thầy đi trăng lấp lánh Cội Bồ Đề ngả nghiêng. Đại bàng nay gãy cánh Thảng thốt chim non kêu Mưa gió lắm phong rêu Chùa xưa dáng đìu hiu. Lệ thắm bao canh thâu Lòng tan nát u sầu Từ nay con côi cút Giữa tháng bảy mưa ngâu! (5) TRUYỀN TRAO A?h dương đã mất rồi Cuồn phong như nổi trôi Trời già gào thảm khốc Con trẻ nay đơn côi. Vô thường ác nghiệt thay Cướp đi bóng nghiêm từ Ngàn năm sao thấy được Thầy con bậc chơn sư. Con khô héo tâm cang Hoe mi thấm hai hàng Ngoảnh mặt xem trần thế Lệ sầu thêm chứa chan. Còn đâu những buổi chiều Lời kinh kệ cao siêu Nhịp chuông hòa tiếng mõ Trầm hùng ôi đáng yêu. Roi trống Thầy cho con Tiếng Bát Nhã giả giòn Hồng chung con khai chuyển Gia trì điểm bong…bong. Kinh hành Thầy nhẹ bước Hòa nhịp con theo sau A Di Đà lục tự Chân tâm Thầy truyền trao! (6) ĐÂU ĐÂY Sáng nay chim ca bài vi diệu Lá vàng rơi, xanh chúm chím nụ non Mây tím bay, mây trắng vẫn còn Thầy ở trong con từng chánh niệm Như Vạn Hạnh và chú điệu khai sơn triều Lý. Con gặp Thầy từ bi nơi bóng mát Có chim, có hạt, có ruộng lúa đồng xanh Có cam quýt, ổi xoài và hai cây bồ đề nữa Con ở với Thầy lần lựa Hai thời công phu, hai buổi sớm trưa Nhịp sống hòa cùng hơi thở. Rồi ngày Thầy ra đi A?h sáng hóa thành bóng tối Hoàng hôn buồn mặc áo vải trắng tinh Chim không hót vũ trụ cứ làm thinh Như hòa mình vào đứa con bất hạnh. Hôm nay nơi phương trời buồn hiu quạnh Con nhìn nụ hoa chiếc lá Cảnh chùa xưa thấp thoáng hiện đâu đây Con hân hoan khi thầm gọi tên Thầy!! (7) TRỜI KIM HUÊ Trời Kim Huê khi tỏ khi mờ, Chốn xưa quạnh váng như tờ tâm kinh. Nhìn di ảnh Thầy lặng thinh, Hay là con vẫn vô minh hôm nào? Lời Thầy sang sảng vút cao, Oai nghi tấn chỉ khắc vào tim con. Bóng tùng ngã lạnh đầu non, Đất trời suy sụp có còn chi đâu. Pháp xưa Thầy giảng nhiệm mầu, Giờ con chợt hiểu nghĩa câu vô thường. Phong trần bảo tố trùng dương, Nay thành dĩ vãng lót đường chân không. Biết sao nói cạn tấm lòng, Nhìn Thầy im lặng nhìn dòng thời gian. Tình Thầy nghĩa nặng vô vàn, Nhờ Thầy con hiểu tấm màn lợi danh. Dương trần sanh tử tử sanh, Thầy vui cười nói "hóa thành con ơi"! (8) THỌ TRÌ PHÁP Chẳng đoái hoài lợi danh Tỏ thấu đạo rành rành Hoằng pháp theo Phật Tổ Rồi trở về vô sanh. Ngàn đệ tử gần xa Kim Huê vẫn một nhà Nhất tâm trao định tuệ Lục độ lòng bao la. Quên ngủ lại quên ăn Lo đạo chúng muôn phần Vững lòng trì thọ pháp Thầy không quản khó khăn. Sức kiệt lúc tàn hơi Tâm trí vẫn sáng ngời Ra đi vô quái ngại Một bước Thầy thảnh thơi. Từ đó con vắng Thầy Trần hồng trụ nơi đây Đêm ngày rèn gươm huệ Mong báo ơn trời mây! (9) CON NGHE Đầu non trăng sáng lung linh, Soi đường đêm tối soi nghìn sanh linh. Đời dung hợp một chữ tình, Mà sao nghĩa nặng tám nghìn đại thiên. Vắng Thầy trời đất ngả nghiêng, Không gian khô héo triền miên bềnh bồng. Con nghe lịm chết trong lòng, Thầy đà vĩnh viễn thoát vòng hợp tan. Dương trần nhiều nỗi gian nan, Rảnh rang giác ngộ, đạo vàng trú thân! (10) TÌM ĐÂU A?g trăng lấp lánh buồn Thuyền từ vượt trùng muôn Dọc ngang trời biển lớn Sen vàng dịu muôn hương. Như nhiên vào cõi tịnh Lòng con trẻ ngập tràn Thầy đi trong chín phẩm Con ở lại trần gian. Tìm đâu ánh trăng soi Tìm đâu một khoảng trời Tìm đâu người nương náu Dắt dìu vào biển khơi Con thấy lòng chơi vơi! (11) ĐÈN THIỀN Trần gian mờ mịt u mê. Có Thầy soi đuốc hướng về nẻo chân. Con xưa đắm cảnh bao lần, Thầy dìu bước một, Thầy nâng từng lời. Kim Huê sáng tỏa trong ngời, Có Thầy uy dũng cao vời nhân tâm. Con mong Thầy sống ngàn năm, Để tha những lỗi những lầm con mang. Ô? Sao đời lại bất an, Người con mong ước lại càng cách xa. Đèn thiền tắt, dập ngàn hoa, Bụi trần mờ mịt lối ra nẻo về. Thầy đi vào cõi hương quê, Lòng con tan nát cơn mê chất chồng. Cúi mong Thầy với Tam Không, Trở về độ chúng thoát vòng trần lao. Thương Thầy con nhớ biết bao. Nhớ Thầy con quyết ra vào độ sanh! (12) DÒNG PHÁP NHỦ Trầm hương khói tỏa mờ Chùa đây sao hiu quạnh Lặng nhìn lên di ảnh Thầy ơi con bơ vơ. Lạc bước cõi dương trần Mẹ cha cho tấm thân Thầy mớm dòng pháp nhủ Sao lòng vẫn bâng khuâng. Vì con còn vô minh Nhìn đời sanh bỉ thử Bao lần Thầy tha thứ Mong nối nghiệp vô sinh! (13) TỊCH NHƯ Bao năm làm khách phong trần, Bây giờ trở lại đếm dòng thời gian. Hôm qua nắng phủ màu tang, Ngày nay Thầy đã an nhàn hỏi thăm. Biết bao sôi nỗi phù trầm, Giờ trong im lặng ngang tầm thái hư. Lòng Thầy sao vẫn tịch như, Hay Thầy muốn nói đạo từ hôm nao. Lòng Thầy sao sáng ngút cao Tợ vầng nhựt nguyệt, như ao Liên Trì. Suốt đời nguyện mãi khắc ghi, Những lời di huấn của Thầy dạy răn! (14) NÀO HAY Bao năm vắng bóng Thầy Đời con đầy chông gai Mới đây thành dĩ vãng Con nào biết nào hay. Chồng sách cũ còn đây Tìm Thầy trong im lặng Ra đi hay vẫn đấy Nhìn Thầy con như say! (15) AI? Cội tùng nay đã ngả Cổ thụ đâu trú mưa Giữa cuộc đời oi bức Nắng hạ những hè trưa. Tâm trí bậc trượng phu Đuốc tuệ xóa mây mù Bao mầm non nuôi dưỡng Hạnh nguyện khó mờ lu. Lời Thầy con sắt son Tu học gắng vuông tròn Luật kinh vào cuộc sống Treo nhựt nguyệt đầu non. Ai thấu nỗi niềm đau Ai san sẻ cho nhau Ai cho từng trái ớt Muối cà với tương rau. Ai cho giấc ngủ yên Khai sáng cõi tâm thiền Ai dạy con tỉnh thức Những lúc mê triền miên. Đời Thầy ngát hương lan Thể hiện tấm lòng vàng Muôn người luôn nhớ mãi Sử Việt dành bao trang! (16) ÂN THẦY (Con thành tâm kính dâng Thầy Minh Đức) A? Thầy, ân bậc chỉ đường, Theo gương Phật Tổ hoằng dương độ đời. Đêm ngày chẳng phút lơi tay, Cứu nhân sanh thoát sông mê ta bà. Một lần gặp thành Phật ca, Cho con vững bước vào ra mộng trường. A? đức Thầy ánh thái dương, Mênh mông biển nước sánh lường được đâu. A? Thầy con mãi khắc sâu, Vu Lan bái vọng đập đầu lạy ngay. Tâm hương con thấm đêm ngày, Một lòng khấn nguyện niệm vài trang kinh. Mai sau dứt được tử sinh, Thầy trò tái ngộ dệt nhìn thắng duyên! (17) BIỂN TRẦN NHẸ BƯỚC (Kính dâng Cố Hòa Thượng Thích Huệ Hưng) Thầy đi con tiếc vô vàn, Hồng trần khóc tiễn, trần gian ngậm ngùi. Riêng con sao vẫn sụt sùi, Biết rằng qui luật tới lui chuyện thường. Vắng Thầy ai mở giảng đường, Mở thêm lớp học mở trường độ sanh. Chuyên trì giới thể tinh anh, Khuyên răn sách tấn ngọn ngành chi li. Ơn Thầy con mãi khắc ghi, Đức cao muôn tột sánh bì không gian. Từ nay sóng vỗ bạt ngàn, Hành trình vạn nẻo đạo vàng con nương. Thầy soi sáng tỏ đêm trường, Biển trần nhẹ bước Tây phương Thầy về! (18) TRÁI TIM THẦY Sáng ngày con đi học Thầy cho con cơm ngon Trưa về giờ cúng ngọ Đậu hủ xà lách son. Tô canh Thầy vẫn trong con Vẫn ngọt như thầy còn hiện hữu Cơm thơm Thầy vẫn trong con Dưỡng nuôi con từng giọt máu Và tất cả từ trái tim Thầy! (19) KHAI THÔNG Xưa con mãi rong chơi Lăng xăng giữa chợ đời Nào lên non xuống biển Chưa một lần thảnh thơi. Duyên lớn con gặp Thầy Xuất gia thành Thích tử Noi theo chư tiền bối Sanh tử dứt vòng xoay. Lời Thầy ôi mênh mông Nước cam lồ lịm ngất Con không còn thắc mắc Con không còn nghênh ngông. Thầy như nước dòng sông Khai thông suối đầu nguồn Bao cỏ cây lúa mạ Xanh mướt đẹp trùng muôn! (20) BÀI BẤT NHỊ Thầy cho con trái quýt Đỏ ngọt thật xinh xinh A? vào thành chất đạm Nuôi dưỡng trí thông minh. Thầy cho con cam lựu Nước ngọt như cam lồ A? vào thành tịnh thủy Diệt tuyệt tham sân si. Thầy cho con xoài chín Thơm dịu da ửng hồng A? vào thành chất đạm Như lúa mạ thần nông. Thầy cho ngọc như ý Màu lan tỏa lung linh Đẹp hơn san – hổ phách Tâm vững lòng trung trinh. Thầy cho bài bất nhị Bảo con cố thuộc lòng Thỏng tay vào sanh tử Dạo chợ đời thong dong! (21) BÀNG HOÀNG Sao sáng lòng con đã mất Trăng trong rồi cũng không xanh Còn đâu nữa Thầy cao cả tinh anh Nay vĩnh viễn trong hợp tan thành bại. Dương trần lắm trớ trêu Hung tin đến buổi chiều Tang tóc buồn đìu hiu. Không cắt ruột vẫn đau Không đụng gan vẫn bầm Không sờ vào tâm khảm Sao lòng thấy xa xăm. Mắt nhắm lệ sao tuôn Loay hoay muốn về nguồn Trời nay sao nghiên ngả Tìm Thầy ôi trùng muôn. Thân con như lịm ngất Hơi thở nghẹn từng cơn Vũ trụ dường sụp dổ Xa Thầy buồn nào hơn. Đường đời lắm chông gai Thân con còn nhỏ dại Bao bảo tố ngày mai Con biết cậy nhờ ai. Bàn hoàn con tỉnh lại Tự phản chiếu tâm hồn Như ngày Thầy tươi trẻ Như ngày tết cành mai. Chập chững bước con đi Lời Thầy dạy khắc ghi Tham giận là nguồn cội Nhọc nhằn đời một khi. Chí lơn nuôi dạy con Vuông tròn Thầy vun đắp Tình Thầy mênh mông quá Như biển rộng đầu non. Bao năm vắng bóng Thầy Đời con còn chông gai Cúi đầu tâm khấn nguyện Có Thầy tại nơi đây! (22) CÁT bụi THỜI GIAN Bóng cũ nay còn đâu Hạc trăng đã bay màu Từng chở che con trẻ Từng nuốt lệ thương đau. Cây vú sữa còn đây Thầy vun bón đêm ngày Khi nở hoa kết nụ Thân Thầy ở trên cây. Tự tay Thầy hái trái Tự tay Thầy gọt xay Rủi thay cành khô gãy Con giận điều không may. Thầy cao vợi như non Bao nghiệp chướng tiêu mòn Dung hòa trong thánh hạnh Ban tiếng ngọc vàng son. Đời Thầy đẹp trần gian Nối nghiệp ánh đạo váng Tinh cần siêng tu tập Qua cát bụi thời gian! (23) PHẢI THUỘC KINH Nhớ lúc ban sơ Tâm trí lu mờ Thầy khai huệ lực Con rõ thiền cơ. Con còn ấu thơ Đủng đẳng theo Thầy Khi vui lúc tủi Lời Thầy bên tai. Thầy đi chứng minh Con xin theo Thầy Tươi cười thầy bảo: "Con phải thuộc kinh." Chí lớn con mang Từ lúc vắng Thầy Hành trình con bước Hành đạo dọc ngang! (24) CAO VỢI (Kính dâng cố Hòa Thượng Thích Huệ Hưng) Thầy đi vũ trụ nghiêng tàn, Trời mây ảm đạm lệ càng chứa chan. Đầm sen dừng bước Huệ Quang, Khóa thiền nay khóa, bóng quang không còn. Con nhìn xa tít đầu non, Trăng sao thiếu sáng héo hon âu sầu. Lăng Nghiêm Đại Định còn đâu, Yết Ma Yếu Chỉ canh thâu nghiên tầm. Ơn sâu cao vợi ngàn năm, Suốt đời phục vụ tiếng tăm thơm lừng. Con tu được Thầy vui mừng, Lời Thầy khuyên dạy lòng đừng kiêu căng. Cách ăn mặc, cáh nói năng, Phải theo giơi?luật chuyên cần tinh nghiêm. Thầy đi thuyền ắt đắm chìm, Ô? tài công giỏi con tìm đâu ra. Đức độ Thầy tỏa hương xa, Như dòng sông ngọt đậm đà tình quê. Xin Thầy rảo bước trở về, Khai thông đạo tục đề huề nhân luân! (25) SẦU VƯƠNG Cát bụi mờ vũ trụ Đất lỡ hồn nát tan Thầy an nhiên nhi hóa Con rối bời ngổn ngang. Vô thường tức thị thường Lời Thầy con làu thuộc Khi Thầy vào muôn phương Nơi con lòng sầu vương! (26) CHÉN THUỐC Lòng nén lòng nuốt lệ Tâm vẫn mãi bên Thầy Dù Thầy ngồi chín phẩm Con vẫn thấy Thầy đây. Thầy đại sĩ đại hùng Vượt phong ba sóng gió Mặt đón mặt tử thần Mà Thầy vẫn ung dung. Chén thuốc Thầy cho con Đắng ngọt… vẫn vuông tròn Không Thầy là con đã Ra tận cõi đầu non. Mắt sáng Thầy cho con Tâm kiên quyết một đường Dù trải bao sanh tử Con giữ dạ sắt son! (27) XA XĂM Vẫn biết đời là mộng Vô thường bóng chớp tan Hoa tươi để rồi tàn Thầy đi đời gian nan. Ruột gan đứt từng đọan Nước mắt không ngừng tuôn Đó đây vẫn ngang tầm Sao con thấy xa xăm! (28) THIÊN THU Ngắm nhìn mây trắng bay Tay nhặt từng chiếc lá Thầy tiếng kêu giục giã Đưa con thoát trần ai. Con đắm trong nhân ngã Luân lạc phương trời xa Sương mù giăng mờ lối Thầy biến hết thành hoa. Ra đi nơi viễn xứ Lạc loài trong đam mê Thầy cho con hơi thở Như dắt con trở về. An vui nơi chốn cũ Hoa phượng nở đầu thu Hồng chung chuông ngân mãi Như ân Thầy thiên thu! (29) ĐẠI THỌ Cho con hạt giống Bồ đề, Cho con đôi cánh bay về trời xa. Mới hay trong cõi người ta, Thầy là hiện hữu ngàn hoa sáng ngời. Tâm không, sao quá tuyệt vời, Như cây đại thọ che đời con đi. A? sâu con mãi khắc ghi, Sông kia cạn nước không gì cạn tâm! (30) BAO NĂM Bao năm hoằng pháp lợi sanh, Bao năm khổ hạnh chẳng lành tấm thân. Đóa sen ngát tỏ dương trần, Tu di đứng vững một vầng trời nam. Bao năm bồ tát nguyện làm, An tâm khai trí vẫn cam phận nghèo. Thầy giàu giới hạnh trong veo, Xem tuồng ảo hóa bọt bèo sắc không. Đất trời trời đất mênh mông, Tự nhiên suy sụp bảo giông tan tành, Thầy vào cảnh giới tịnh thanh! (31) BÓNG MÁT Chuông ngân đêm thanh vắng Lời Thầy niệm chơn kinh Hóa thân hành Bồ Tát Cứu độ bao sinh linh. Đâu đây hương thơm ngát Đâu đây áng trăng xinh Đâu đây tình ngào ngạt Đâu đây ánh quang minh. Thầy mở lối con đi Tay nâng niu từng bước Bao khổ tâm xuôi ngược Cho con dứt tham si. Nước mắt hóa cam lồ Sương rơi thành châu báu Thân Thầy tàng cổ thụ Bóng mát che đời con! (32) LỜI THẦY Muôn đời cao đức hạnh Bậc Thầy con kính yêu Muôn đời về nẻo chánh Lời thầy dạy cao siêu. Ai cho con sữa pháp Ai ấp ủ niềm tin. Ai người bao thao thức Dạy con dứt vô minh. Ai khai linh tâm trí Bên cạnh buổi trưa hè Chiếc võng đưa cót két Thầy cười như chở che. Mông Sơn con làu thuộc Di Đà Thầy bảo ôn Hồng Danh con tự học Thầy rằng: "con đã khôn." Mười lăm tuổi đăng đàn Sa di vâng lãnh thọ Từ nay đời con khó Như mười giới con mang. Ngày lại tháng ngày qua Tinh thần Thầy nâng đỡ Vật chật Thầy lo xa Để con không bở ngỡ Thăng trầm con bước qua! (33) TRẦN HỔNG Những cơn gió lốc cuộc đời, Chưa bằng con trẻ không lời Thầy khuyên. Cội tùng ngả ánh đèn nghiêng, Trần hồng quyến gió trăng nghiền thành tro. Sanh ly tử biệt như trò, Sao lòng con vẫn đắn đo bồi hồi. Thầy lánh mặt hay mất rồi, Để con khổ sở mồ côi một mình. Bàn hoàn rơi lệ giật mình, Mịt mù hai nẻo nhân sinh mộng trường. Suốt đời giảng đạo hoằng dương, Dung thông tam nghiệp vạch đường con đi. Oai nghi dung mạo từ bi, Ơn sâu cao cả sánh bì thái sơn. Thương Thầy tự độ là hơn, Theo gương đức hạnh chẳng sờn gian nguy! (34) DI NGÔN Đời con bao hoạn nạn Đời con nhiều gian nan Con không thèm ta thán Con không thèm than van. Con ra đi tưởng chừng như vô định Không ngày về không hướng tương lai Không một ngày mai. Nhưng không quá mười ngày Con nhận quà trên tay Nào tiền, nào thuốc, nào áo, nào quần Khăn tắm, khăn tay với vài hủ muối Lòng con không phai. Con nhớ muối Thầy làm Ngon, mặn Nhưng sao con thấy ngọt Lịm ngất tâm con. Tình thiêng liêng Gói đựng nghĩa Thầy trò Bao nỗi đắn đo cách núi ngăn đò Thầy dứt sạch. Hơn mười năm sau Ngày Thầy bệnh con trở về săn sóc Thầy la con Sao không lo học lập thân Bao việc nặng nhẹ xa đến gần Đều có người giao phó. Thầy chỉ muốn giao con một điều khó Phục vụ tổ đình Báo bổ đàn na Xả thân lập nguyện vào ra Lấy vũ trụ làm nhà Dùng nhu hòa làm giới. Lời dạy thiêng liêng Lòng Thầy cao vợi Tâm sáng muôn trùng Con bé nhỏ ngại ngùng Khó đảm đương Phật vụ. Thầy rầy con tâm không nên do dự Chí quyết làm tất sẽ phải thành công Con phải vững tâm Bền chí một lòng Không phụ công tổ tông nuôi dưỡng. Bao năm qua lòng con còn vất vưỡng Nhận "di ngôn" sao vẫn thấy ngượng lòng Đức tài chưa đủ Dám đâu nối nghiệp cha ông Tâm chưa vững làm sao dịu lòng bá tánh! (35) DÂNG THẦY Bao năm lặn hụp sông mê, Nhờ Thầy dẫn dắt đưa về cõi êm. Bao năm chìm đắm trong đêm, Hết lòng Thầy độ con tìm nẻo ra. Nhờ Thầy con vững đường xa, Thiền quang nương bóng, bảo tòa nương thân. Nước non đã bấy nhiêu lần, Giờ này Thầy đã xa dần con đi. Xuân về tết đến mà chi, Lòng con hiu quạnh thầm thì vắng ai. Chân con bước xuân khứ lai, Kìa Thầy đỉnh đạt liên đài chứng minh. Lời thầy dạy mãi khắc in , Sâu trong tâm khảm vạn nghìn khó phai. Độ sanh chúng thoát trần ai, Nhớ ngày thất thất hương bay dâng Thầy!! (36) HOA BÁT NHÃ Mẹ đã ngủ ngàn thu ngon giấc Con sớm hôm niệm Phật tụng kinh Địa Tạng, Vu Lan hồi hướng phóng sinh Đem công đức kết thành hoa bát nhã. Mẹ nằm êm giữa miền đất lạ Có suối pháp hòa lẫn tiếng chim ca Mẹ an hưởng hương hoa miền tịnh cảnh Con nơi đây phút chạnh lòng cô quạnh Nương đạo vàng, nương sức mạnh nội tâm Cõi trần thế ta bà con nhẹ bước! (37) CÁNH ĐỔNG TUỒI TRẺ Mẹ đi vắng để chiều thêm cô quạnh Mắt cay cay, ô! Nước mắt ràn tuôn Mẹ đi vắng là Mẹ đã về nguồn Cùng trời đất đốt hương dâng cúng Phật. Bàn thờ mẹ hương hoa thơm bát ngát Như đồng xanh ngào ngạt lúa mơn xanh Con dẫu chạy khắp cánh đồng tuổi trẻ Vẫn loanh quanh trong tiếng Mẹ dỗ dành. Đêm nay gió se lòng con trẻ Đốt lửa thiêng hơ nóng lại đêm dài Lạy ngàn lần chắp tay trước mẹ Cho lửa hồng sưởi ấm đến ban mai! (38) THẮM TƯƠI Tháng ngày cơn gió thoảng Mây tan hợp, hợp tan Chỉ tình thương của Mẹ Là thánh nhạc ngân vang. Lửa bập bùng chiếu sáng A? như nắng bình minh Tâm hồn con tỏ rạng Nhờ ân đức dưỡng sinh. E? đềm một dòng chảy Những buồn vui đi qua Đăm chiêu nhìn mắt mẹ Sáng rực một rừng hoa. Góc buồn chim non hót Thoảng dịu hương ấm êm Nụ hồng con dâng Mẹ Thắm tươi màu con tim! (39) ĐÓA CÚC NỞ VÀNG Tà dương soi bóng trùng dương Chấp tay con đốt nén hương cõi lòng Nước xanh giờ đã xoay vòng Nhưng tình của Mẹ vẫn dòng sông Như Vô thường cho đến Thái Hư Chân tâm lặng lẽ tịch như không lời Đá xưa nay đã rêu mờ Bát hương nghi ngút khám thờ nghiêm trang Vườn trong đóa cúc nở vàng Mưa rơi cho thắm hai hàng lệ con! (40) KHI CÓ MẸ Chuyện đời con quên được Khi có Mẹ bên mình Trần gian con bỏ được Khi còn ánh quang minh. Biển đông con ngăn được Khi có Mẹ bên mình A?h trăng con múc được Khi Mẹ trao niềm tin. Não phiền con dứt được Khi Mẹ cười lung linh! (41) BÌNH LINH DƯỢC Mẹ! Con gọi Mẹ thân thương ấm áp Xóa khổ đau trầm thống chốn trần gian Dịu tâm con trong những lúc bất an Hướng tất cả về đạo vàng vi diệu Bao điều khuấy nhiễu Lắm nỗi chông gai Năm tháng giờ ngày Con cần bàn tay Mẹ. Mẹ ban ân đức cứu sinh Như thánh nữ Quan A? với bình linh dược Mỗi cử chỉ làm sao con quên được Mẹ mất đi vắng dáng vẻ dịu hiền A?h mắt Mẹ tỏa sáng khắp ba miền Lời di huấn thiêng liêng cao cả. Con giữ lòng con như Tịnh xá Như chùa am nạm ngọc đất trời Mẹ cho hoa trái cuộc đời Cho tình tổ quốc cho lời quê hương Cho con trọn nghĩa yêu thương Cho con nghị lực trên đường tương lai! (42) THĂM MẸ Ngày về quê thăm Mẹ Nghẹn lòng con hỏi Mẹ đâu rồi Mẹ có biết đêm ngày con trẻ Cầu mẹ hiền nhẹ bước tọa đài sen. Ngày về quỳ bên mộ Mẹ Đốt nén nhang lòng lặng lẽ nhìn Người Hương thơm lan khắp đất trời Tình Người phủ kín cả đời con đi Nhớ Mẹ lúc sinh tiền lam lũ Tần tảo sớm hôm vất vả vì con Mẹ khuyên con "tu học vẹn tròn Độ bá tánh nhân sinh lạc lối!" Con còn nhớ hôm nào Mẹ dạy: "Lập chí tu thân giữ vững đời trai" Mẹ mong con có một ngày mai Tươi sáng đạo rạng danh nòi giống! Đời của Mẹ đã thành bài học sống Đức hy sinh tợ sông nước khơi nguồn Bao nỗi đắng cay Mẹ chẳng chút u buồn Lắm lời sỉ vả Mẹ chưa từng ta thán. Mẹ thầm lặng quên bao điều ngao ngán Khó nhọc trùng muôn Mẹ vẫn an nhiên Đau bứt ngặt, lúc cảm sốt thương hàn Mẹ đều dấu, mĩm cười khi con hỏi! Con có lỗi, mẹ ơi xin tạ tội Xin Mẹ hiền hiển hiện chứng minh Cúi đầu lạy Mẹ chúng sinh Con đi trọn kiếp, trọn tình đạo hoa!! (43) MẸ MÃI TRONG CON Mưa đêm nặng hạt lòng thêm nhớ Nhìn không trung tang tóc não nùng Xin Mẹ về cho con khỏi nhớ nhung Tâm quảng đại bao dung trời biển. Con nhớ Mẹ nhớ lời thánh thiện Như trăm hoa đua nở lúc xuân về Khi con ở một phương trời lận đận Mẹ chạnh lòng trăn trở về con Bao buồn đau cho sức lực hao mòn Dáng xuân sắc môi son hồng phai nhạt. Mẹ có già tuổi xuân có mất Nhưng trong con mẹ mãi thanh xuân Con là mẹ của một thời thiếu nữ! (44) KHÔNG PHAI NỖI NHỚ Đêm nằm đếm giọt sao rơi Vẳng nghe tiếng Mẹ ru đời con đi Tảo tần Mẹ chẳng ngại gì Khoai lang phần Mẹ, bánh mì phần con Miễn sao con trẻ vuông tròn Trả ơn Thầy tổ, trả tình non sông A? dưỡng dục thật mênh mông Cù lao chín chữ vẫn đồng chữ tâm "Ráo con lăn, ướt mẹ nằm" Tình Người chồng chất cao thâm ngời ngời Cho dù sóng biển trùng khơi Không phai nỗi nhớ ngàn đời Mẹ ơi! (45) DÂNG MẸ Ríu rít chim non ca Nắng xế hay chiều tà Lòng tự dưng se thắt Con nhớ mẹ diết da. Nẽo đường bóng nghiêng nghiêng Con đây vẫn bình yên Trong Mẹ hoa cùng lá Hòa khung trời trang nghiêm. Nơi đây bao lá rơi Nhớ Mẹ thốt nên lời Thật lòng con yêu Mẹ Kiếm tìm khắp mọi nơi Ơ? Mẹ đã đi xa Qua bao dãy ngân hà Liên hoa cao chín phẩm Dâng Mẹ một cành hoa! (46) CON NHỚ Mây trắng đi lâng lâng Con đưa tay với tới Mẹ ra đi buâng khuâng Bao lần con mong đợi. Tối nay bưng chén cơm Lại thấy dáng ai gầy Tảo tần bên nương rẩy Cả cuộc đời lây quây. Con nhớ rõ thân hình Lớn, cao mà mảnh khảnh Dịu dàng trong lời nói Thục nữ lòng trung trinh. Con nhớ Mẹ tuyệt vời Từng dáng đi cách đứng Hơi thở Mẹ ra vào Thơm ngọt chân trời xa Con nhớ Mẹ, Mẹ ơi! (47) MẸ CHO Xuôi ngược bốn phương trời Chiều nay lòng nhớ Mẹ Mới hôm nào còn bé Giờ con hơn ba mươi. Bao mùa xuân Mẹ trao Bên mảnh vườn luống mía A? ơ con yên giấc Mẹ dạy con ca dao. Mẹ cho con mùa xuân Cho con biết thương yêu Dù đời bao thù oán Đâu đây tiếng chim kêu. Mẹ cho con bình minh Vào đời đầy nhân bản Biết lắng nghe ta thán Biết chia xẻ lầm than. Mẹ cho cánh hoa tươi Cho con dòng máu Việt Tròn gìn câu đạo nghĩa Đất nước hóa thành Người! (48) MẸ LÀ Mẹ là ngàn hoa nở Là giấc mộng đêm xuân Là gió hương đồng nội Cho nhân thế tỉnh bừng. Mẹ là áng trăng soi Sao Bắc Đẩu sáng ngời Xóa tan bao trần lụy Cho con hết đơn côi. Mẹ là nhánh hương lan Thơm ngát cả xóm làng Trọn tình cùng lân xứ Trọn nghĩa với thời gian. Mẹ là nước là non Cho con trẻ vuông tròn Hình hài con có được Muôn đời dạ sắt son. Mẹ là phút bình yên Là hoa thắm cuộc đời Thiên thu tình Mẹ đẹp Như cõi trời Phạm Thiên! (49) QUYẾT TU Tháng bảy ngày rằm mỗi năm Sắm hương hoa quả thành tâm cúng dường Nguyện cầu phụ mẫu song đường Não phiền dứt sạch tỏ tường sắc không A? cha mẹ trĩu trong lòng Quyết tu giải thoát mới mong đáp đền! (50) CÕI ẤY Đêm vắng ngậm ngùi thương nhớ Mà con cứ ngỡ bao ngày Khói vàng còn vương trên trán Con nhỡ Mẹ ở bên đây Chiếc võng trưa đưa hiu hắt Tháng ngày mòn mỏi chờ mong Bao năm khổ công đèn sách Cho Thầy, Mẹ vững tâm hồng. Bao mùa cam quýt đơm hoa Mẹ già quanh quẩn bên nhà Nắng chiều chói nơi khóe mắt Mẹ ngồi trông con phương xa Con về dòng đời đổi khác Mưa ngâu ướt chỗ Mẹ nằm Khói hương ấm nơi lòng đất Mẹ vào cõi ấy xa xăm! (51) SAO HẾT ƠN ĐẤT TRỜI Miền Tây lúa mạ xanh đồng, Cữu Long sóng vỗ ngọt dòng sông xưa. Mẹ con chẳng quản sớm trưa, Suốt đời lam lũ nắng mưa chẳng sờn. Công ơn Mẹ nói gì hơn, Mẹ trao đức hạnh nghĩa nhơn con nhờ. Sao con lại quá hững hơ,?br> Không chăm sóc Mẹ những giờ Mẹ đau. Thương con Mẹ vẫn ngọt ngào, Mẹ nâng từng bước cho con vào đời. Nói sao hết ơn đất trời, Một lòng tu học theo lời mẹ khuyên! (52) THÀNH TÂM CHÚC NGUYỆN Bao giờ khắc đều là rằm tháng bảy Nén trầm hương dâng cúng Mẹ hằng ngày Khói lam chiều như vang vọng đâu đây Lời kinh tụng tâm bay vào đại thể. Con khát vọng trong lời chúc nguyện Cầu Mẹ hiền đến nơi ở bình yên Không nhọc nhằn không bợn chút ngã nghiêng Trong thực tại tâm thiền con ẩn hiện. Kính lạy Phật lòng thành con chúc nguyện Đường đao binh thế giới dứt oan khiên Tỉnh tâm bình lặng chẳng chút đảo điên Để đạo hiếu gắn liền trong thánh hạnh! (53) MẸ THIÊNG LIÊNG Mẹ đi bao khói sương Rưng rưng khóc vô thường Di Đà kinh con tụng Sao lòng lại vấn vương. Năm tháng vẫn tàn phai Tóc đen đã bạc màu Má hồng môi khô hốc Và đau khổ vì ai. Bao lần con điểm chuông Hoa khô nở bên đường Đêm nay cùng thao thức Tiễn người của ngàn thương. Con không phải Mục Liên Bao thần thông quảng đại Con không phải thần tiên Với tâm hồn vô ngại. Con là con của Mẹ Chỉ có một tình riêng Chấn động cả đại thiên Chấn động suối cam tuyền Mẹ vô lượng vô biên! (54) VU LAN DÂNG MẸ Con nghe tiếng vọng Vu lan, Ngồi buồn nhớ Mẹ bàng hoàng mưa ngâu. Ngày Mẹ đi con nguyện cầu, Mẹ về bên ấy âu sầu tiêu tan. Dương trần còn mảnh hồn hoang, Đã bao lần khóc tạ tàn trong đêm. Hoa trong biển lửa dịu êm, Hắt hiu nhụy trắng bên thềm đau thương. Con dâng Mẹ khói trầm hương, Con dâng mẹ những tình thương ngọt ngào. Vu lan đến hãy thương nhau, Hoa hồng thành khẩn xin trao cho người! (55) CON ĐỨNG Con đứng giữa trời xa vắng Bâng khuâng lòng nhớ mọi điều Con đứng giữa chiều tỉnh lặng Cúi đầu lạy Mẹ kính yêu. Con đứng giữa ngàn hoa nở Bừng khai trong đất thiêng liêng Con đứng sao lòng bỡ ngỡ Đất trời trời đất ngã nghiêng. Con đứng trên mầm sống mới Hương nồng thoảng mát đâu đây Con đứng trong tim của Mẹ Hồn con hạnh phúc tràn đầy! (56) SUỐI TRĂM NGUỔN Hẩm hiu một kiếp mỏi mòn, Tuổi xanh khuất bóng có còn gì đâu. Mẹ già thức suốt canh thâu, Nuôi con khôn lớn mái đầu bạc phai. Mùi thơm Mẹ đắng mà cay, Nhưng dòng sữa ngọt đêm ngày mãi tuôn. Tình của Mẹ suối trăm nguồn, Sông dài biển rộng chảy dồn về con! (57) THẦM LẶNG Bao nhiêu năm Mẹ âm thầm dệt gấm Không phải gấm A? độ, Hà Nội mà gấm của thiêng tình. Bao nhiêu năm Mẹ âm thầm tạc tượng Từ bùn đất sình non Mẹ đã biến thành hình. Bao năm qua Mẹ âm thầm đúc chuông Không phải chuông Trấn Quốc, Thiên Mụ Mà là chuông tỉnh thức Giục giã lòng con quyết chí tu hành. O?! Đóa sen vàng oai nghi sáng lạn Hương tuyệt vời bay khắp cả ngàn năm Sóng nước trùng muôn xa xăm dịu vợi Con thấy gần, gần lắm Mẹ ơi! Sông dẫu cạn nhưng tình người không cạn Đá có mòn nhưng Mẹ vẫn sắt son Một lòng tần tảo vì con Mênh mông tình biển cao vời non xanh!! (58) VẠN NGHÌN THIÊN HOA Mẹ hiền như gấm như hoa, Như mây trắng nõn không pha chút bùn. Đời bao giông tố chập chùng, Tình sâu vô tận, tận cùng thái lai. Tình người có một không hai, Như hoa sen trắng như lài xinh xinh. Thiên thu không đựng hết tình Bao dung Mẹ kết vạn nghìn thiên hoa! (59) TỈNH GIẤC Mê mãi gió phong sương Mê mãi nhưng con đường Giật mình nay ngó lại Mẹ mòn mỏi quê hương. Trải thời gian tóc trắng Thân mẹ nay yếu gầy Trông con từng năm tháng Con vẫn bước theo mây. Bao quảng đời phong ba Bao giông tố can qua Vui cười Người hoan hỷ Lòng Mẹ thật bao la. Giờ đây con đã lớn Từng nhịp bước vào đời Thì Người ra thiên cổ Lòng buồn con chơi vơi!! (60) XIN MẸ CHỨNG TRI Mẹ ru con bằng tình ca bát ngát Bằng máu trong tim chan chứa nỗi niềm Mẹ ru con như trùng dương dào dạt Sâu thẳm tận cùng động lắng lời thiêng. Nay đất khách quê người lòng con bỗng Thèm tiếng mẹ ru như thưở mới lọt lòng Nghĩa tình quê Mẹ da diết mênh mông O? sống động và không bao giờ mất. Dặm đường dài con mãi bước thong dong Để hiểu vinh hư, để lòng thêm cứng Nhưng tiếng Mẹ đã làm con mềm nhũn Muốn quay về quỳ bên mộ Mẹ yêu. Dù tháng bảy mưa ngâu lòng con giục bước Xếp bút nghiên để mơ ước một điều gì Lòng ai đó mong cầu bờ Ô thước Nhưng trong con chỉ xin Mẹ chứng tri!! (61) MẸ ĐI Mẹ vào cõi hoàng hôn Sương trắng đầy vạn nẻo Sắc hoa lòng khô héo Lần về bóng cô thôn. Nét thiếu nữ tàn phai Qua năm tháng đêm ngày Vết nhăn trên trán mẹ Là bóng đời chua cay. Mẹ đi đầy khói hương Bông huệ trắng bên đường Y vàng Tăng Ni tiển Mẹ hầu đấng pháp vương! (62) HƯƠNG MẪU TỬ Hương trầm nào có ngát hương, Hương tình mẫu tử mới hương nồng nàn. Hương đời rồi cũng tro tàn, Hương lòng sáng mãi Niết Bàn thánh hương. Mẹ cho con trọn tình thương, Tâm vô quái ngại ngọt dường mía lau. Dẫu con đếm được trăng sao, Cũng không đếm nỗi ngọt ngào Mẹ ru! (63) ÁNH ĐẠO TÂM VÀNG Mẹ già hóa hóa sinh sinh, Bao năm khổ nhọc nặng tình, tình thâm. Mới đây mà đã bặt tăm? Không, biển mặn vẫn ngàn năm trùng trùng. Vẫn thầm lặng lẽ nhớ nhung, Đứa con lưu lạc không cùng thời gian. Mẹ già ánh đạo tâm vàng, Vun trồng sự sống cho đàn con thơ. Trời cao còn lúc hững hờ, Chớ lòng của mẹ chưa giờ lặng yên. Nơi đây thắp đuốc con tìm, Mầm non của đất tình thiêng của trời. Thân tâm con đã rã rời, Vẫn mang tiếng khóc một đời Mẹ ơi! (64) HƯƠNG TÂM Lung linh ánh nến trong đêm, Khói hương trầm quyện vào niềm thương đau. Mới hôm nào Mẹ ra vào, Mà nay mẫu tử xa nhau nghìn trùng. Vẫn nghe tiếng khóc não nùng, Như tim như máu chập chùng non cao. Thương nhớ mẹ luống nghẹn ngào, Thành tâm nung nấu thoảng màu hương tâm. Đem dâng đến chỗ Mẹ nằm, A? êm tình mẹ hương trầm ngàn sau! (65) TÌNH MẸ Sóng vỗ biền trùng dương Tình mẹ lớn khôn lường Dù biển sâu cạn nước Mẹ không ngớt yêu thương. Lời mẹ vọng đâu đây Ru con suốt đêm ngày Mỏi mòn mong con lớn Dù phải chịu đắng cay. Dòng nước mắt mẹ rơi Lịm ngất nói không lời Như sông kia êm ả Thì thầm điệu à ơi! (66) VU LAN BÁO HIẾU Chuông chùa lặng lẽ đong đưa, Dõi theo tiếng hạt sầu mưa não nùng. A? dương hai nẻo ngàn trùng, Bóng từ đã ngã cội tùng trước sân. Tuy xa mà Mẹ vẫn gần, Định tâm con thấy mẫu thân hiện tiền. Vu Lan kinh tụng gieo duyên, Nghĩa ân tỏa sáng tâm thiền lắng sâu. Lòng thanh thản hết âu sầu, Thong dong con bước qua cầu nhị nguyên. Đóa hồng thơm ngát trăm miền, Trắng, xanh cũng vẫn tình thiên ngàn đời! (67) RA KHƠI Trăng khi tròn khi khuyết Mẹ như vầng thái dương Sáng trong và bất diệt. Mùa thu chỉ một mùa Chợt đến rồi chợt đi "Gió mùa thu" của mẹ Thổi bốn mùa vân vi. Hoa tươi rồi cũng héo Hương thơm rồi cũng tan Hoa tình thương của mẹ Bát ngát ngược thời gian. Làm sao con nói được Mẹ yêu thương ngàn đời Lấy gì bù đắp được Ngày Mẹ con ra khơi! (68) CÁNH CÒ Dù lam lũ Mẹ vẫn cười bình dị Những trưa hè hay những tiết đông sang Con sống lại những ngày thơ dại ấy Cánh cò bay, bay lả tận mênh mông Chở cay đắng, chở bao điều nặng nhọc Cho quả lành mận ngọt, đào xinh xinh Cỏ mướt xanh như vội bước vô tình Chút hương thoảng ánh quang minh rạng rỡ! (69) TIẾNG MÕ VU LAN Ngẩn ngơ dạo gót sân trường, Đếm từng chiếc lá vàng thương rụng dần. Xuân thu tròn khuyết bao lần, Xa quê nhớ mẹ muôn phần quạnh hiu. Chuông chiều thong thả thừng hồi, Quặn sầu nhung nhớ, đứng ngồi không yên. Con nhớ Mẹ, nhớ tình thiêng, Nghe lòng trống vắng bên triền cỏ hoang. Lắng trong tiếng mõ Vu Lan, Một thời kinh tụng vơi tan nỗi sầu! (70) THẮP ĐUỐC Mẹ nằm yên bên bờ hoang vắng Hay Mẹ về trong nắng hoàng hôn Vườn sau phủ một màu tang trắng Con một mình lặng lẽ chốn cô thôn. Ngày ra đi Mẹ còn căn dặn Hãy bền tâm cố gắng một con đường Dẫu gặp nhiều giông tố đau thương Tự thắp đuốc soi đêm trường sáng lối. Lời châu ngọc con giữ gìn không dời đổi Mẹ an tâm vào cõi tịnh thiền Đóa sen nơ,?Mẹ an nhiên nhi hóa! (71) HÀNH TRÌ HOA CHÁNH BÁU Gió nhẹ thổi đong đưa trúc biếc Phất phơ bay tà áo mới Mẹ may Ngát trong tiếng trống đâu đây Tiếng kinh trầm bổng báo ngày Vu Lan. Con lạy Phật âm thầm con khấn Lạy đại từ đại lực chứng minh Đức Mục Liên mầu nhiệm oai linh Cứu sanh chúng an bình trong sáu nẻo. Lòng thanh tịnh tâm chúng Tăng trong trẻo Đức từ hòa huệ nhãn sáng bừng Phật pháp vô biên, vô lượng soi đường Độ bá tánh nương theo thánh giáo. Con lạy Phật tâm thành, lòng hiếu thảo Để đất trời chuyển vận lẽ huyền vi Sáng đạo độ đời dứt bặt tham si Cho tất cả hành trì hoa chánh báu!! Bài Thơ Nhớ Mẹ Huệ Kim Đêm nay thức suốt canh thâu Thì ra nhớ mẹ lệ sầu hoen mi Biết rằng mẹ đã ra đi Về nơi chốn ấy mịt mù là xa Bao giờ gặp lại mẹ già Để con hầu hạ ly trà chén cơm? Mẹ đi mẹ để tiếng thơm Vì con vì cháu sớm hôm cực lòng Thân cò lặn lội bờ sông Miễn sao con cháu gắng công học hành Bậy giờ công toại danh thành Cháu con ấm phước nhờ công mẹ hiền Giờ đây mẹ đã qui tiên Cầu mong cho mẹ ở yên Liên đài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét