THÍCH TÂM TRỌNG

THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

tập thơ

Tập thơ BỤI HỒNG ________________________________________ 01-Lời mở 02-Bụi hồng 03-Không thời 04-Chưa lìa bước chân 05-Quên lối về !? 06-Một vòng tay 07-Chấp nhận 08-Giấc mộng 09-Mấy lần đau? 10-Vô tận thường không 11-Ráng hồng 12-Nhặt ánh trăng 13-Giọt nước 14-Một nụ cười 15-Giọt nắng 16-Sang trang 17-Chiều quê 18-Một chút hương 19-Làn gió 20-Đến và đi 21-Đơn Hà đốt tượng 22-Đức Sơn đốt kinh 23-Đức Sơn vung gậy 24-Tiếng hét của Lâm Tế 25-Bùng vỡ 26-Mây bay 27-Tịch liêu 28-Lời đầu tiên 29-Tái sinh 30-Vòng tròn Mã Tổ 31-Trước sau đâu rồi 32-Dụng tâm 33-Trở về 34-Hỏi đáp 35-Trò đùa 36-Niêm hoa 1 37-Niêm hoa 2 38-Chưa quen 39-Hiện sinh 40-Để lại luân hồi 41-Nhớ Hà Nội 42-Nhớ cố hương 43-Sư về muộn 44-Sương ứa lệ 45-Theo dấu chim bay 46-Thở dài đều hơi 47-Không đề 48-Xin chào tất cả 49-Nguyên xuân 50-Hồi đầu 51-Trăng lên 52-Đi về 01. Lời mở Như giấc mộng, bụi hồng cứ rong chơi mà chưa từng biết mình là thật hay là hư, chỉ biết mình đang hiện hữu như là giấc mộng từ nguồn vô thỉ đến đời vô chung và, chỉ biết nỗi buồn vui qua đi như một giấc mộng. Những chứng tích buồn vui được ghi lại từ những nét chấm phá trong cuộc rong chơi này, qua đó ngôn ngữ được sử dụng như là một vay mượn tạm thời cho những rung động từ trái tim mộng mị, mà thời gian đang giết chết chính nó, từ những đổi thay này qua những thay đổi khác. Ngôn ngữ chính là thời gian và, như vậy ngôn ngữ trở thành một mớ thi ca mâu thuẫn với chính nó. Thi ca là mẹ đẻ của ngôn ngữ, chính vì vậy cho nên tự ngôn ngữ đã mang mần mống mâu thuẫn với thi ca và, thi ca đã mang mần mống mâu thuẫn với chính nó trong cái vô thường, thường xuyên hiện hữu. Mọi vật sẽ trở nên duyên khởi hanh thông từ sự mâu thuẫn nền tảng này, nếu không có nó thì mọi vật sẽ trở nên xơ cứng và bất động. Và như vậy bụi hồng có cơ hội để rong chơi mà không cần biết sự hiện hữu của chính mình là hư hay thật trong cuộc rong chơi này! Việt Nam 2004 Phổ Đồng ________________________________________ 02. Bụi hồng Bụi hồng mang hạt vô biên Từ cha yêu mẹ nỗi niềm gởi trao Nắng vàng nâng cánh phượng chao Hai mươi năm ấy biết bao đổi dời Cha từ cửa khép trang đời Mang đi bụi đỏ nửa đời mẹ đau Hạt buồn héo sắc duyên mau Sầu lên phong kín sắc màu thu sang Cha còn thử chuyện đá vàng Bâng khuâng đời mẹ ngỡ ngàng con đau! 03. Không thời Gió mơn ru giấc ngủ Mây trời vương nắng mai Mộng nào không mộng thật Mây nào không mưa bay? Hiện tại làm sao bắt Quá khứ vô thường không Tương lai huyễn tưởng mộng Bây giờ mới từng giây Ai vượt qua thói quen Ai thoát nhanh tập quán Người nắm giữ hiện tiền Từng sát-na hợp biến Từng hơi thở nhiệm màu An lành đang hiện hữu Tủng tiểm miệng cười tươi Xuân đến trong khóe mắt Xuân đi trong nụ cười Mặc cho việc lui tới . 04. Chưa lìa bước chân Mưa giăng rợp bóng chân thường Chiều nghiêng nắng sớm vô thường cánh chim Mình về nghe máu về tim Cưu mang huyễn tượng đắm chìm hồng hoang Ra đi tái hẹn bồi hoàn Phía sau mất dấu bàn hoàn bước chân Người về cho gởi bước chân Bước lui bước tới bước chân chưa rời. 05. Quên lối về !? Ta từ hạt bụi rong chơi Lang thang khắp chốn luân hồi bước chân Ra đi sớm nắng phù vân Tối về hạt nặng sương ngàn trùng khơi Mỏi mòn hạt bụi bên trời Nhịp chân giong ruổi gót bời dặm xa Bóng đời mấy dạo sương sa Buồn vui mắt gợn bóng tà huy rung Ra đi là biết nghìn trùng Lối về bỏ ngõ như chừng mất tăm Quê nhà giở một nấc chân Vì ham chơi quá nên quên lối về!? 06. Một vòng tay Tự tại hỡi! hãy chờ ta một chút Vội vàng chi ta dọn dẹp tự do Đã đến lúc chuyện đời rơi hun hút Nắng vàng hong sương nặng hạt nào ngờ Ta hít thở với hương ngàn gió mới Chạm từng giây như chợt sống bây giờ Sông chia cách một lần thôi nắng đợi Nước xa nguồn như vĩnh viễn cội mơ Ta tự hỏi thời gian thành con rối Ngày qua rồi sao cắt nghĩa hôm nay Mai mốt đó chưa bao giờ lầm lỗi Có hay không như giấc mộng đêm ngày Ta tự nhủ cuộc sống giờ bằng phẳng Từ bắt đầu và chung cuộc nơi đây Bờ cõi đó nghìn thu rơi lẳng lặng Ta trần truồng ôm trọn một vòng tay. 07. Chấp nhận Ta hít thở, cõi thiên thu phía trước Và phía sau, nhịp đập tới hồng hoang Com bướm nhỏ, quạt cánh mền từng bước Dội hư vô, nghe sóng dậy trong lòng Ngày mới mở, đang từng giây phút sáng Tháng năm rồi, thôi có nghĩa gì đâu Người huyễn tưởng, đôi mép bờ xa cuối Nào ngờ đâu, chỉ chớp nhoáng ban đầu Điếm từng phút, qua từng giây mới lạ Ngạc nhiên đầu, cũng là ngạc nhiên sau Vì biến dịch, nên vô thường sắc lá Cho tim ta, luôn mới nhận sắc màu Sống hay chết, không có gì phải bận Khổ hay vui, một thoáng hiện qua thôi Vì duyên sống, không gì không chấp nhận Nên rốt cùng, tự tại hiện trong ta. 08. Giấc mộng Khi sắc lá, đang cuốn tròn thơ ấu Là bắt đầu, nắng giã biệt trên cây Đất khẻ gọi, bốn mùa sương xuống đậu Trắng đôi tay, đang thể hiện từng ngày Còn ôm giữ, là đất trời dội ngược Cách ngăn nhau, chỉ tại một đường tơ Thôi mặc kệ, cho cuộc đời xuôi ngược Lá vẫn xanh, là thể hiện giấc mơ Sáng hôm nay, hoa nở tròn cánh mộng Một bông hoa, rơi rụng nhựa về mau Cho đất khô, đâm mấy chồi nhú mộng Cả nghìn thu, về phối hợp ngàn sau Ta hiện hữu, như con tằm ươm kén Đủ sắc màu, là thành hoại trong nhau Giây phút đó, chợt hiện về ca múa Ồ đây rồi, giấc mộng với nghìn năm. 09. Mấy lần đau? Từ âm vọng, của nguồn xưa muôn thuở Hạt bụi này, lăn lóc mấy lần đau? Đi và đến, chưa một lần thấy cũ Môi hồng loan, ánh hiện bóng chiều xiêu Ta tan rã, như tuyết mùa bão nỗi, Lại biến thành, làn khói mỏng mong manh Lưu lạc mãi, tuổi đời đau canh cánh Chuyện qua đi, chuyện ngày cũ đâu rồi? Hoàng hôn xuống, bình minh nào níu được Bến trăng ngàn không chở nổi sao băng Lời hẹn ước, ta đành mang rao bán Đổi tóc màu, kéo lại bước thời gian? Đời lỡ hẹn, nay thôi đành câm nín Ở nơi này, và tất cả mai sau Giờ chấp nhận như trái sầu bọng chín Đủ sắc màu và đủ cả vui đau! 10. Vô tận thường không Chia xa lá động mơ hồ Thuyền thôi neo bến cột trơ dáng buồn Trăm năm thành bại vui buồn Nghìn năm mưa gió xô nguồn tịch liêu Ngày tàn bóng hiện đìu hiu Thoảng trong nỗi nhớ thiên thu phận mình. Ra đi gợi nhớ tự tình Thuyền không bến đậu lênh đênh nẻo về Bơ vơ bến mộng bờ mê Chơi vơi ẩn hiện bốn bề mênh mông Nẻo về vô tận thường không Ta yêu giọt sống vô thường mong manh. 11. Ráng hồng Ta đến từ giấc mộng Mây buồn bay bơ vơ Giọt sương cười nắng vỡ Ra đi về chiêm bao. Ráng mai hồng viễn tượng Vỡ tràn bờ suơng tan Đầu sào trăm thước tiến Bước đầu tiên cuối cùng. Ta quên hắt tư duy Đọng lại giọt sương mờ Trăng nghiêng thềm nắng đổ Chuyện hư thiệt một đời. Rêu xanh mờ nắng đợi Chim trời cắm hạt sương Uống tràn hư không mộng Xa mãi giòng sông xưa. Mây trắng dạt phương nào Giòng sông, sâu biển cả Trôi thây về xứ lạ Mưa tràn kiếp phù sinh? Thắp lên ngọn nến hồng Xua tan bờ ảo vọng Bờ trăng chìm đáy mộng Nắng xế, chiều mông lung. Nhịp cầu sanh qua tử Giòng sông nước cuốn trôi Hai bờ quên nắng vội Thỉ chung mất cội nguồn. Nắng chiều vương nghiêng đổ Bên thềm tóc hong sương Gió lùa từng sợi nhỏ Ráng chiều ánh rừng phong. 12. Nhặt ánh trăng Từ kiếp nào hạt bụi Hoá làm kiếp phong trần Bước đi vương nắng hiện Bụi hồng vướng trăm năm. Nến gầy trang kinh mở Nhạt nhoà chữ run run Bóng Người về lãng đãng Nghìn năm vẫn ung dung. Dưới trăng ngồi đọc kệ Tụng nghìn trang kinh hoa Vọng âm hải triều dậy Biển trầm bọt nước qua. Lữ hành xuôi quán trọ Trăm năm mỏi gót hồng Tàn canh lay đáy mộng Tay dài nhặt ánh trăng. 13. Giọt nước Chiềm sâu trong đáy huyệt Cô liêu một kiếp người Quán trọ cười triêu nguyệt Mùa xuân, sẩy bước chân. Lênh đênh đầu bọt sóng Ta giọt nước mong manh Nghìn năm xưa lấp lánh Vị mặn nào đổi thay. Biển trầm giọt nắng đợi Mưa tràn lũng trời xa Triều dâng chờ nguyệt hạ Đáy lòng biển lặng căm. Bọt sóng phù tang hoá Nước lạnh bờ bến xưa Muôn đời hạt cát mịn Giọt nước cười buồn chưa? 14. Một nụ cười Ngày xưa buồn hiển hiện Kiếp người quá mong manh Nỗi đau lòng canh cánh Thương cho một nụ cười. Hôm nay buồn đi vắng Không nỗi buồn, mênh mông Tràn đầy tâm ảnh hiện Thế giới ngập hoa không. Mai kia buồn lắng đọng Soi rõ bản mặt xưa Một cục thịt au đỏ Máu trào nối đường qua. Thoảng qua từng hơi thở Vào ra một kiếp người Êm đềm như lắng đọng Nhặt hoa miệng mỉm cười. 15. Giọt nắng Ta mang một giọt nắng Nghìn năm đọng hai bờ Sương tan cười mây vỡ Ảnh hiện trăng đáy soi. Dòng sông ánh mây hiện Bồng bềnh lạc xứ xa Ráng chiều nghiêng đổ hạt Rừng sâu mờ núi xa. Chừng ngủ quên giọt nắng Mở mắt gió đông về Mùa xuân hoa chao động Nắng loan rụng bóng chiều. Tường rêu xanh năm cũ Sáng lên một chút buồn Ngày qua lay đầu mộng Mốt mai cuốn xa nguồn. Tàn xuân nghiêng sợi nhớ Nắng ngủ bờ ráng pha Sợi tóc mềm bến đỗ Luân lưu tháng năm gầy. 16. Sang trang Đưa người qua cuộc tử-sanh Biển dâu thành bại hư danh một đời Buông tay giọt nắng bồi hồi Vô thường lay động chơi vơi phận buồn Trăm năm bóng ngã hao mòn Nghìn năm bụi đỏ cuốn nguồn tịch liêu Chim trời cánh mỏi đìu hiu Đường qua mất dấu ảnh chiều hư vô Ráng hồng níu hạt chơ vơ Nằm nghe trăng đổ bên bờ thời gian Mây buồn gió đuổi lang thang Cho ta hỏi thử không gian mấy bờ? Đâu rồi giọt lệ bơ vơ Đâu rồi tiếng nói nguyên sơ nụ cười!? Từ cuối kiếp đến đầu đời Bỗng dưng phút chốc đổi dời sang trang!? 17. Chiều quê Lúa xanh reo nắng đậu Cánh cò mỏi đường qua Lặng lội bờ sương cũ In hình điểm đồng xa. Luỹ tre thềm gió lộng Bóng ngã chiều mông lung Chiều quê êm đềm xuống Mùi lúa thoảng đưa hương. Đất thơm mùi cỏ dại Tanh nồng nước phèn cay Quyện thêm mùi rơm rạ Bức tranh quê hiện bày. Mục đồng lưng trâu cỡi Trâu thong thả đường về Tiếng sáo diều thoang thoảng Gió hiu thổi bốn bề. Chuông chùa buông nhẹ tiếng Lay động bóng chiều qua Đèn nhà ai mới tỏ Giọt nắng vắng bờ xa. 18. Một chút hương Sáng nay sunset nở Hương thầm lay bóng đêm Đọng mãi hương trời cũ Lửng lơ giọt trăng tàn. Người đi mang sợi nắng Làm vỡ cõi hư vô Vầng trăng thương nỗi nhớ Trăng nay lạc nơi nào? Duyên đâu từng nhánh nhỏ Khởi động vô thường lay Ra đi còn đọng lại Chút gì sót trăm năm. Vầng trăng nghìn năm tỏ Ráng gầy qua gió bay Lảng đãng bờ sương đậu Hương lan đọng bên ngày. 19. Làn gió Từ kiếp nào làn gió Lang thang lạc bước chân Ta làm duyên hạt bụi Hai bờ vọng, phù vân. Sát-na từng giây chuyển Vô thường chạm hư không Càn khôn đầu ngọn gió Nhật nguyệt điểm từng không. Nghìn năm thương làn gió Vào ra cõi có không Từ sinh qua tử lại Thở ra vào cộng thông. Gió đông lay tuyết rụng Hoa khai động xuân phong Gió hè du sen nở Lá vàng ánh thu phong. Phù vân hạt bụi nhỏ Giọt nắng gió cỏn con Duyên nhau hiện sinh diệt Nâng niu cuộc sinh tồn. 20. Đến và đi Người mở mắt với hai bàn tay trắng Mồi lợi danh Khêu gợi đến vô cùng Và từ đó những mong cầu tranh thắng Tự biến mình làm con vật thiêu thân. Mùi danh lợi thoảng đưa mời hấp dẫn Tự đốt mình qua vinh nhục buồn vui Cho đến khi người buông xuôi cát bụi Vinh nhục bại thành bỗng hóa hư không! Và tay trắng vẫn hoàn bàn tay trắng Còn lại gì sau đôi mắt khép kia!? Niềm hối tiếc đọc qua bờ thất vọng Ôm nghiệp đời tham đắm hận cuồng đi! Và như thế bao giờ dừng lại được Kiếp luân hồi đan trói khổ đeo theo?! 21. Đơn Hà đốt tượng Tuyết lạnh căm căm phủ đầy trời Chùa sao ngăn nổi suốt một đêm Giờ không phương tiện nào kỳ đặc Phật gỗ trên chùa đốt ấm lên!? (Cổ tự hàn thiên độ nhất tiêu bất cấm phong lãnh tuyết phiêu phiêu hiện vô thiện lợi hà kỳ đặc Đản thủ đường trung mộc Phật thiêu.) 22. Đức Sơn đốt kinh Suốt nửa bình sanh từng cưu mang San định giảng bày lý Kim cang Hừng hực lửa lòng thôi thúc mãi Phương nam hối hả dẹp tà man Đường vô xa vắng Lão bà tiếp Nghẹn họng lối về tâm mất tâm Chợt tỉnh Long Đàm đêm thăm thẳm Kinh xưa còn lại khói phù vân. 23. Đức Sơn vung gậy Chờn vờn phía trước lại phía sau Bên phải chợt vung bên trái đau Ra vào lui tới đều tuyệt lối Nói được hay không cũng như nhau Mục đích dồn người vào hố thẳm Tự do giải quyết vận mệnh mau Vì thương con cháu nên phương tiện Gậy chửa vung ra đã nhiệm màu. 24. Tiếng hét của Lâm Tế Giật mình mộng vỡ tràn lan Khối nghi triền kiếp cưu mang bao giờ? Ô hay sự thể nào ngờ Xưa nay đây đó bây giờ ở đâu? 25. Bùng vỡ Mưa rơi ngoài song cửa Từng hạt rơi tí tách Từng hạt rơi rõ ràng Đập tan trời đất cũ Bùng vỡ tâm hữu vô Mưa rơi từng hạt nhỏ Từng hạt rơi tí tách Từng hạt rơi rõ ràng. 26. Mây bay Chân em trong bước nhỏ Tung tăng rất nhiệm mầu Lên chùa hỏi thăm Phật Chiều nay mây đi đâu? Cuối tường con chim ngủ Giật mình chuông âm vang Ngước lên nhìn sư cụ Bát Nhã chuyển sang ngang “… Thị chư pháp không tướng” bất sanh và bất diệt bất cấu và bất tịnh bất tăng và bất giảm…” Gió lùa tung vạt áo Hương quyện nếp cà sa Sen tàn rơi trong gió Động với chuông ngân nga Sư cụ dừng tay lại Bồ Đề Tát bà ha Đường về tâm vắng lặng Mây trời bay xa xa. 27. Tịch liêu 1.1.98 thăm lại Long Tuờng chùa xưa, sau 35 năm xa cách. Chiều qua bóng rụng xiêu người Nắng reo đồng vọng cợt cười gió mây Nếp xưa ủ bước chân này Rêu phong xanh ngát phủ dày lối qua Chim mừng đồng vẳng hương xưa Ngất ngây lối bước ập lùa về dâng Chùa nghiêng nắng lửng ngập ngừng Tháp xiêu bóng đổ nghe chừng gió lay Bờ tre lá động bay bay Nhớ xưa chuyện cũ những ngày còn thơ Gió đông se cắt sương mờ Chăn không đủ ấm giấc mơ nửa chừng (…) Giờ đây bước động ngập ngừng Người xưa xa vắng như chừng tịch liêu! 28. Lời đầu tiên Tưởng nhớ về Thầy, Người đầu tiên mớn sữa nuôi lớn tuệ mạng cho con. Tre làng rợp bóng bước chân Chùa xưa ấp ủ tâm hồn tuổi thơ Ngày qua ươm hạt mộng chờ Người xưa mớm sữa ấu thơ no lòng ( ...) Dại ghê bứt trộm đòng đòng Ngất say mùi lúa trưa hừng hực tuông Ham vui Theo cánh chuồn chuồn Nắng vang giữa bóng chập chờn hoa rơi Bướm màu sắc đẹp trêu ngươi Phấn hồng vương lại trên đồi búp măng Dế buồn buông tiếng nỉ non Gợi khêu hấp dẫn trận đòn mua vui Vì ham theo bóng nào nguôi Sáo diều lồng lộng bùi ngùi trang kinh! Trận đòn nào khỏi thất kinh? Rồi đâu vào đấy cũng thành khói mây Qua ngày tháng lại thu bay Vong thân đánh mất những ngày nguyên sơ Bây giờ nhìn lại như mơ Hiện tiền đối diện nào ngờ chính tôi Người xưa nay đã đi rồi Như còn hiển hiện trong lời đầu tiên. 29. Tái sinh Trăng xưa rũ bóng hai nghìn Ngữ ngôn rơi rụng bao lần đơm hoa? Trang kinh dưới nguyệt ta đà Ngàn năm vang bóng Người qua trong đời Còn chăng tuế nguyệt đổi dời Tồn sinh hóa diệt bên trời thiên thâu Hắc hiu bờ mộng pha màu Có-không huyễn tưởng bên cầu nguyệt trôi Duyên đầy duyên thiếu hợp vơi Hiện tiền hiện khởi tuyệt vời tính không Giờ còn hiển hiện trang không Đầu tiên ngôn ngữ cuối cùng tái sinh. 30. Vòng tròn Mã Tổ* Lão già nói mộng ra mơ Vòng tròn oan nghiệt chực hờ duyên không Bước vào nỗi hiểm bên trong Không vào sức nặng lại công bên ngoài Ba hèo cửa mở chia hai Vào, không cũng bị tuyệt hai đầu đường Chỉ mành trước gió treo chuông Bên bờ vực thẳm hết đường phân vân! Giờ còn tí tắc lần khân Thì ôi nghìn kiếp xoay vần tử sinh Mau mau giải quyết vận mình Té ra vòng nọ hiệu linh mất rồi Ba hèo gậy đã gãy đôi Hai đường tự tại tuyệt vời lối đi. * Mỗi khi Ngài Mã Tổ Đạo Nhất muốn dạy người thì thường vẽ một vòng tròn, và bảo: “Vào, không vào cũng bị ba hèo.” 31.Trước sau đâu rồi Ngày qua cây hỏi lửa rằng Anh sau tôi trước, sao bằng được anh Khói rằng: nói chuyện vô minh Không tôi hiện hữu sao thành trước sau Cả ba ôm lấy cười nhau Cộng thành đệ nhất trước sau đâu rồi? 32. Dụng tâm Vô thường gió thoảng chao cánh bướm Động cả chân thường cõi tịch không Người ơi! Cảnh động hay tâm động Mà cả trời thơ chợt vỡ tung? 33. Trở về Tay em mười ngón ngọc ngà Em bưng mặt khóc tìm cha nơi nào? Thôi em thế sự ra vào Tìm em không được làm sao tìm người? 34. Hỏi đáp Có hỏi thì có đáp Đáp sao không vướng lời Được mất không vướng ý Cùng Phật tổ dạo chơi Hành tung ba nghìn cõi Không lưu lại dấu giày Âm ba phổ nhiếp mãi Vô ngại tâm đại bi. 35.Trò đùa Hoa giơ trượng quất cùng tiếng la Mộng vỡ tan tành mộng hiện ra Ngàn thánh giở trò đùa lém lỉnh Mửa ra nuốt lại khác chi xa? 36. Niêm hoa 1 Hoa giơ tâm chuyển thái hư không Ấn dấu truyền trao suốt một dòng Mộng thật muôn đời chưa hề biết Viên như trào lộng một dòng không. 37. Niêm hoa 2 Từ hoa kết mọc đá vàng Nở tâm rạng mặt ngỡ ngàng chiêm bao Suốt từ mộng mị lao xao Đến nay vân mộng truyền trao bao lần? Thong dong rất mực vô ngần Hố sâu không đáy lại gần đỉnh xưa Suối nguồn sự thể đong đưa Lòng như gái đá tắm mưa giữa trời Mốt mai lòng chảy qua đời Nước xuôi mặc nước mưa trời dính ai? Bình sanh lịch kiếp nào phai Sắc không hóa hiện Như lai hiện tiền. 38. Chưa quen Lần đầu lần một cuối cùng Gặp nhau như thể chưa từng quen nhau Bên người đối diện gần nhau Đã từng thưa hỏi nhưng nào biết tên Rất mừng xưa đã quên nhau Bây giờ muôn sự hiện tiền mới toanh Sát na sinh diệt tinh thành Nghìn lần nghìn mới mới thành chưa quen! 39.Hiện sinh Cha già bốn đại chia tư Thiếu duyên năm ấm chu du biến dời Ngữ ngôn hiện giữa nụ cười Theo duyên bụi lửa gió vời mây bay Trùng dương sóng bủa bên ngày Ngàn năm bụi đỏ hiển bày sắc chơn Tơ hào ý ngó từng cơn Ra đi là mất là còn hiện sinh. 40. Để lại luân hồi Kính dâng Giác Linh cố Đại lão Hòa Thượng THÍCH ĐỨC NHUẬN cố vấn Viện Hóa Đạo GHPHVNTN. Cơn vô thường cuốn trôi bờ huyễn-thật Thạch trụ rừng thiền xiêu quẹo đổ nghiêng Hạt bụi đỏ chợt thấy mình rạn nứt Vỡ tan tành như bóng vỡ hư không Người ra đi giữa những ngày pháp nhược Cho ma cường thêm lộng thế đảo điên! Bờ tử sinh niết-bàn nay từ biệt Nhẹ gót chân nhàn tản giữa vô phiền. Nhớ bụi đỏ cựa mình nghe sương xuống Ráng mai hồng cài lại nửa vầng trăng Bờ bến cũ lối về trăng sao sáng Còn nửa kia Người để lại luân hồi. 41. Nhớ Hà Nội Sau ba tuần lễ rong chơi tại Hà Nội, giờ chỉ còn lại trong trí nhớ. Hà nội giờ này có gì để nhớ? Cảnh mưa phùn gió bấc lạnh căm căm Nhớ gối chăn qua làn hơi thở ấm Cho thịt da hâm nóng mộng nghìn năm. Nhớ Thăng long ngày đầu xây dựng nước Thịnh trị một thời oanh liệt một phương Còn gì ngoài văn bia-quốc tử giám Khiêm tốn trở thành di tích quê hương! Nhớ tháp rùa đứng nghiêng chờ nắng đổ Mặt hồ gươm phẳng lặng bóng chiều xiêu Hàng cây xanh mấy lần thay lá cũ Cho nhựa về nhú mộng hạt đâm mơ? Nhớ hồ tây mưa phùn bay giăng phủ Bụi sương mờ lảng đảng bến bờ xa Từ Thiên phúc, Kim liên về Tảo sách Bước lãng du bến đỗ gót đường qua. Nhớ gánh hàng hoa bên bờ yên phụ Đôi vai gầy ướt đẫm bụi sương mai Rảo bước chân qua phố phường sau trước Đem cho đời cái đẹp tưởng chừng phai! Nhớ những hàng cây xanh mờ nâu tím Bóng chiều nghiêng che phủ ánh trời xa Bụi mưa phùn tung gió bay trút lá Cho đâm chồi nẩy lộc với nghìn sau. Nhớ ba mươi sáu phố phường xưa cũ Cửa đóng then cài phong kín tường rêu Của một thời chỉ còn qua tên gọi Ký ức nhạt nhoà hiện thực còn đâu! Nhớ tách chè xanh vỉa hè hôm sớm Ấm lòng người hơi toả bóng mù sương Nhớ tách cafe bên hồ hoàn kiếm Đường qua đi lơ đễnh bước chân về. Nhớ một cột chùa xưa sau giấc mộng Nét hương mù sen toả ngát nghìn năm Còn hiện tại qua rêu mờ năm tháng Chút tình xưa dư ảnh mộng vì dân. Nhớ mái chùa cong cong chờ nắng đậu Bụi mưa buồn loan lổ vách tường sa Vẫn hiên ngang chở che hồn dân tộc Nghiệp sống muôn đời của tổ tiên ta . Tháng 03-2003 (1) Theo ý thơ của Huyền Không: “Mái chùa che chở hồn dân tộc …” 42. Nhớ cố hương Chuông khuya lay bóng trăng tàn Lạnh giòng nước chảy ngân tràn cuối sông Đò ngang nay đã xa nguồn Thì nay thôi cũng nghe buồn cố hương. Chốn về đau nỗi nhớ thương Chỉ còn ký ức vô thường giòng trôi Phù du thương một cõi đời Gió lay ngọn sóng vàng soi bọt tàn. Nguồn xuôi cuối bãi điêu tàn Biển dâu hiêu hắt vọng vang bóng chiều Mơ về chốn cũ đìu hiu Tường rêu vách đổ thành xiêu xa dòng. Trăng buồn rủ gió về sông Soi vùng tâm sự đau lòng nước qua Thả buồn trôi ngược dòng ca Vọng triều sương khói âm ba la đà. Giờ còn âm vọng xa xa Khắc sâu dư ảnh quê nhà cõi không Chỉ vì chút nhớ chút thương Thời-không xa cách mà vương thành sầu! 43. Sư về muộn Đêm nghiêng ngõ gác trăng vàng Mấy tầng chuông điểm đổ tràn thái hư Sư về gõ cửa phù hư Tam sinh đế mộng trầm hư vỡ bờ Uống tàn sương, giọt xuân mơ Điểm trang hồng nguyệt kinh thơ vô phiền Trăng lay bóng chếch giường thiền Tụng âm núi dựng tiếng rền thu không. Mùa xuân én trải nắng hồng Nụ xanh say gió vàng hong hiên chùa Gió về mở mắt nghìn hoa Gốc mai năm trước rụng vài đóa hoa! Trà xanh Thềm thoảng hương mùa Gió hây hây thổi ngày đưa qua ngày Niềm vui còn một chút này Dâng người ở lại từ rày về sau. Chùa Bảo Lâm 09.2003 44. Sương ứa lệ Đôi cánh mộng lưng trời nay xếp lại Người ra đi bụi đỏ chợt hao mòn Nhớ vầng trăng nửa cài song cửa mộng Nửa giật mình sương ứa lệ tàn canh. Cầu sinh tử gãy đôi bờ huyễn hoặc Bụi mây mờ xin để lại phía sau Đêm mộng mị lững lơ mờ sương đậu Ráng hồng phai nghe khóc vỡ ngày tàn. Hoa sóng cả bạc đầu vương nắng sớm Bụi tro tàn theo gió nước lang thang Bờ bến cũ Người về sao chợt sáng Để ngậm ngùi nhớ tiếc lại sau lưng ! 45. Theo dấu chim bay Xưa nếu biết cuộc đời là cõi tạm Thì lối về đã theo dấu chân nai Người cứ tưởng ta bà là cõi thật Nên nghìn đời vẫn theo dấu chim bay. Sầu hiu hắt hai bờ loan nắng vỡ Mộng trần gian và hiện thật đâu rồi? Giờ ngoảnh lại bóng nhoà quên mất dấu Bước tiếp theo nghe quờ quạn bồi hồi! Việc quá khứ chỉ bày qua ký ức Nuối tiếc nhiều và ray rức khôn nguôi Hiện tại hạnh phúc đan xen ít ỏi Khổ đau nhiều, hận tủi lại càng tăng. Tương lai chưa đến mù mờ nào biết Thả đường dài quanh quẩn mỏi gót chân Một trăm năm bay vèo theo giọt nắng Chờ trăng già mơ hỏi tuổi trăng non! Sỏi lăng mòn tuổi buồn lên lá thắm Rừng vẫn xanh đá dựng bóng trăng qua Suối róc rách chở trăng về bến cũ Nước xa nguồn về cội lạnh dòng ca. Mây bóng lay gió về mưa chớm động Tàn thu, đông nghe lạnh tủi đá buồn Sầu ly biệt hắt hiu bờ nắng vọng Én cựa mình ngơ ngác động xuân phong. Rồi một sớm tàn xuân qua lửa hạ Đào mai buồn ủ rũ bóng chiều dâng Nụ có biếc tuổi xanh, vàng chuyển dịch Lại một đời xê dịch nỗi bâng khuâng. Vì vô thường luôn luôn là biến dịch Nên vô thường luôn hiện hữu như Không Bờ quá khứ tương lai thành không tưởng Niềm bâng khuâng chợt sáng dõi chân đi. 46. Thở dài đều hơi Lên non uống ánh trăng ngàn Về xuôi uống suối hoa vàng cuối sông Mốt mai nguyệt hạ mờ sương Áo trăng ai giũ bên dòng bụi bay? Ngày tàn lá đỏ bóng lay Nghìn thu lãng đãng chiều ngây giấc nồng Sư về nhặt lá tàn đông Phía sau mất dấu rêu rong biển đời. Chiều buông vó ngựa chơi vơi Dặm trường sương khói vàng rơi cuối đường Đìu hiu quán trọ câu vương Nghìn năm mây trắng mù sương gót hài. Đêm tàn ráng đỏ ban mai Giật mình ngỡ bóng chiều phai bên thềm Hoa cau nở trắng im đềm Gió ngây lảng đảng bờ hiên hương thầm. Tóc xanh dài trắng ngày tàn Chút hương cho gió nghìn năm sau này? Trăm năm dồn lại một ngày Mỗi giây mỗi phút thở dài điều hơi. 47. Không đề 1. Trên đầu sào trăm thước Con bướm vàng ngủ say Thiền sư buông tay gậy Không hư bỗng hiện về. 2. Ôm mây đầu gối mộng Ngủ khì vọng trăm năm Nghìn năm mây lãng đãng Bước đầu tiên sau cùng. 3. Đá cười duyên hoa nở Phật về quên dấu chân Người đi thiên thu mất Giọt nắng buồn bân khuân! 4. Thạch nhơn vẫy cờ múa Trâu bùn lội qua sông Sinh tử cầu huyễn mộng Chợt gãy giữa lòng tay. 5. Nắng phơi dòng nước lạnh Mây trời đọng trên mi Vầng trăng xưa trên đỉnh Hố thẳm không đáy lay. 6. Gió lay bông bưởi rụng Hương thừa sót trăm năm Đọng mãi vùng ký ức Thoảng động bờ xa xăm. 7. Một chút hương cho gió Một chút lửa cho mây Một chút tình cho mộng Một chút si cho ngày. 8. Xưa kia Người lay mộng Nay Người về đối không Mốt mai Người để lại Biển không hoá mộng vàng. 9. Chân đi không chạm đất Mọi nhà ghé lại thăm Sát-na vô lượng dặm Chân không giở gót hài. 10. Qua mơ hiện bươm bướm Tỉnh ra chủ nhơn ông Mộng-thật nào biết được Chân giả có và không? 11. Tụng kinh hoa lá rụng Phật quên mất đường về Buông tay kinh lay động Phật về từng chữ hoa. 12. Tự dưng cầu giải thoát Ai trói buột mà cầu? Nếu việc không lưu dấu Xiềng xích có làm gì? 13. Không nghĩ thiện và ác Nghĩ gì không vướng tên Nghĩ về không nơi chốn Đương niệm về cố hương. 14. Chuồn chuồn vờn gợn nước Ảnh chìm mây cuốn bay Bờ tre trưa gà gáy Nghìn năm vọng chân mây. 15. Cu cườm trưa chợt gáy Nhớ quê nhà ấu thơ Ngày qua ngày thật vội Tay trắng tóc bạc phơ! 16. Hương xoài thơm ngây ngấy Lay động ký ức xưa Một khúc đời cơ cực Tuổi thơ đọng hương thừa. 17. Rạ rơm mùi nhẫn nại Mẹ đi cấy trên đồng Nắng lay da nám đọng Suốt đời khó vì con. 18. Sông quê chiều nắng đỗ Lúa nhẹ thoảng đưa hương Đò ngang chờ khách vắng Đèn đỏ lay bóng đêm. 19. Sinh ra thời ly loạn Mẹ cha lại nhà nghèo Tuổi lên năm theo mẹ Mót lúa cánh đồng xa. 20. Mùa đông không đủ áo Trời lạnh đến thấu xương Co ro trong ổ rạ Giấc mơ đẹp nửa chừng. 21. Tối ba mươi mười bốn Hay theo mẹ lên chùa Cầu xin trên ân Phật Cho cả nhà bình an. 22. Vào chùa năm lên bảy Làm chú tiểu đuổi chim Thức khuya và dậy sớm Tương lai mộng từng giờ. 23. Năm mươi năm hành đạo Đến giờ vẫn trắng tay Từ đầu đến bước cuối Tay không mộng về nhà. 24. Dọc đường hoa dại nở Bướm đậu bờ ngát hương Vô tình cơn gió thoảng Lay động giọt nắng xa. 25. Chú tiểu quỳ đọc tụng Gật gù tiếng mõ ru Tiếng chuông choàng tỉnh mộng Giật mình thời đã qua. 26. Gối đầu dùi kình ngủ Âm ba lắng giấc nồng Chợt tỉnh dùi chuông dộng Mặt nhật điểm từng không. 27. Tìm lũng sâu rơi mãi Như viên bi lăn tròn Không nơi nào dừng lại Cuộc sống đã hình thành. 28. Một viên sỏi liệng xuống Nước lặng vòng tròn loan Tâm duyên thế giới hiện Ba nghìn, hạt bụi lay. 29. Con dế mèn thấp thỏm Mơ gối nằm cỏ non Thay trẻ trò kiêu hãnh Hơn thua một trận đòn. 30. Nắng qua còn để lại Vết hằn nám mặt cha Suốt đời người xa lạ Bên cạnh mẹ vì con! 31. Mỗi trưa hè nắng gắt Ôi! dòng sông tuổi thơ Trần truồng duyên vô sự Còn chút gì mộng mơ. 32. Lũ chuồn chuồn nhá nước Đôi cánh trong thật xa Hình như không biết lạ Sao lại đậu nơi này? 33. Trang kinh còn bỏ ngõ Chú tiểu chạy đâu rồi Thầy kêu dò kinh đó Chắc lại tìm mo cau! 34. “Nhược nhơn dục liễu tri Tam thế nhứt thiết Phật Ưng quán pháp giới tánh Nhứt thiết duy tâm tạo.” Nếu ai muốn biết rõ Tất cả Phật ba đời Nên quán tánh pháp giới Đều do tâm tạo ra. Có tạo để tâm tạo đi Đại thiên sa giới không ngoài tâm ni Vọng chân phàm thánh khác gì Cốt đừng chấp nhứt làm gì được tâm? Thầy tôi lúc đó dạy tâm Ba nghìn thế giới ngọng câm lời thầy Mơ màng từ đó đến nay Chiêm bao lúc tỏ lúc say chưa rành Thôi thì để mặc đã đành Nhưng còn giải quyết tử sanh thế nào? .......... Giờ thì tỏ mặt ra vào Đến đi qua lại phương nào cũng thông Mặc cho tâm tạo vô thường Đói ăn khát uống lạnh nồng đầy vơi Tuỳ phương tuỳ cảnh tuỳ thời Nghĩ suy không vướng đổi dời nào can. 35. Bờ tre ngồi đứng bóng Gió thoảng đồng lúa xa Hương nghìn năm còn đọng Chút tình vọng cố hương. 36. Ngư ông còn để lại Nước gợn bóng chân mây Động chút bờ lau sậy Trả lại nước lặng sâu. 37. Đường quê xa nỗi nhớ Gập ghềnh dấu chân trâu Ký ức còn ghi lại Cánh diều ảnh lưng trâu. 38. Cánh cò nghiêng nắng xế Thanh bình chiều đồng quê Mục đồng nghiêu ngao hát Trâu tự động đường về. 39. Đu đưa dưới giàn mướp Bông vàng rụng hương thơm Cha đồng xa về muộn Mẹ ngồi chờ trăng lên. 40. Cớm rang từ hạt nếp Nghe thơm lửng mía đường Món cớm hương đồng nội Nhớ quê mùa gặt xong. 41. Rặng núi Bà tiếp giáp Chân trời biển quê tôi Vị muối mặn nghìn năm Kết tinh nguồn đá cội. 42. Lạc điền qua An lợi An lợi lên Phổ đồng Mẹ cha khốn khổ sống Ôi nước lợ phèn chua! 43. Một chút thương đồng loại Một chút thương mẹ cha Một chút thương nơi ở Cộng nghiệp xứ nạn ta. 44. Quê cha vùng Nước mặn Quê mẹ nước xà hai Gặp nhau cùng nghiệp sống Quê nào cũng khó khăn. 45. Năm lên sáu cắm trại Lần đầu biết biển khơi Rừng dương biển Cách thử Nay ký ức mù khơi! 46. Thương, cha thường dú kín Mẹ hiện rõ chăm nom Tính hiện thực thể hiện Dù sao, mẹ gần hơn! 47. Con quê nghèo thường đợi Ngày giỗ chạp ông bà Tôi tuổi thơ kỳ lạ Nước mắn dầm cá rô. 48. Phần thưởng dành toàn xã Lớp năm mới vào đời Cuối năm học trò giỏi Thầy Tô Bường, Thầy tôi. Sang lớp tư bết bát Học hành chẳng ra chi Cha mẹ thầy phiền trách Không biết lý do gì? 49. Ham chơi làm theo ý Những trận đòn nên thân Mẹ cha vì con trẻ Không chỉ lo áo cơm! 50. Mù sương biển đá lạnh Hạt cát mòn sóng ca Nghìn năm ru biển cả Lắng trong vị trăm sông. 51. Hàng rào hoa dâm bụt Cha trồng cạnh mái hiên Gió lay hoa bướm đậu Nắng xanh trời ấu niên. 52. Bông bí vàng ong đậu Trời xanh thấp xuống dần Trái non vừa tượng nụ Tương lai một góc trời. 48. Xin chào tất cả Ngày qua ta đã chết Tuổi ấu thơ vô phiền Ngày nay ta đang chết Tuổi tráng niên vui phiền. Ngày mai ta sẽ chết Biết khi nao hiện về Phát sinh duyên không đủ Hơi thở thôi ra về! Chuyện đời xin để lại Lợi danh cùng xác thân Thầy tổ cha cùng mẹ Bạn bè và người thân. Cỗ áo quan nến thắp Hai hàng khóc rưng rưng Tiếng mõ chuông đồng vọng Muôn năm mộng giấc nồng. Huyệt sâu ba tấc đất Hay thiêu thân cuối cùng Muôn đời nơi an nghỉ Ngày qua, chợt ngàn trùng. Ta xin chào tất cả Hạt bụi của ta ơi Nghìn năm bay lãng đãng Trăm năm hết một đời. Vô thường lay bóng xế Cô đơn lay phận buồn Nay ta lay giấc mộng Mộng-thật trả về không. Lầu đầu như lần cuối Bước lãng du không cùng Thiên thu mơ còn đọng Bên thềm hạt bụi rơi. 49. Nguyên xuân Quê người ở tận nơi đâu? Hỏi trăng rằng tận bước đầu phù du Hằng sa hạt, đỉnh phù hư Lạnh dòng nước chảy sa mù tử sinh. Hỏi hoa rằng bướm tự tình Sắc khoe bóng lệch lịch kinh thương ngày Nhụy vàng nắng đọng màu phai Vết loan hoen lổ thời phai từ nguồn. Hỏi mây rằng cũng một giòng Mưa tuôn cuối bãi đầu truông chân trời Ngược xuôi mấy nẻo luân hồi Nghìn năm mây vẫn một đời lênh đênh. Hỏi sông nước bỗng buồn tênh Cầu xưa bắt nhịp tử sinh bao đời? Nước xuôi chảy một dòng thôi Đến đi nào biết bóng đời hằng đang. Hỏi sương, lá cỏ mơ màng Giọt vang cuối lối muộn màng chiêm bao Buồn trông mắt lá sương mờ Ảnh trầm gương cũ bóng mờ nhạt phai. Hỏi cây gió động trăng cài Đong đưa liễu phấn hồng phai trước thềm Mai vàng chớm nụ hoa đơm Mấy mùa xuân lại dưới thềm bước qua. Hỏi sao, trăng sáng một màu Ngày qua ráng nhạt bên cầu cuối sông Tường rêu xanh ngắt một dòng Mưa qua còn để dội trong sương mù. Hỏi ngày đêm vọng thâm u Bóng đen quá khứ trầm u bước dài Tưởng người dưới nguyệt một mai Soi trăng lệ nhỏ ảnh cài lung linh. Hỏi người im lặng làm thinh Buân quơ tóc xỏa vô tình gió say Hương trời gió nội my cay Một thân phận nhỏ chiều ngây ngất lòng. Hỏi da thịt trả lòng vòng Đất thưa hạt bụi một lòng mà ra Trăm năm trên cõi ta bà Thiên thu trong cõi hằng sa đất trời. Hỏi trời đất trả rằng ơi! Tận nguồn vô thỉ cuối đời vô chung Quê nhà chỉ một bước chung Đến đi mất dấu, nghìn trùng nguyên xuân! 50.Hồi đầu Nước từ mây quyện hằng sa Nghìn trùng cát bụi vào ra cho dù Mênh mông khói đọng bờ hư Khí phân sắc nét nguyên như vui phiền Già lam bóng rợp hai miền Thượng thừa một cõi phước điền vọng đưa Nhớ ngày giọt nắng chiều mưa Đọng qua ký ức đong đưa phận người Tử sinh bước một hai đời Đầu truông cuối nẻo gọi mời lãng du Thì thôi cũng mặc phù hư Nhìn mây lãng đãng sa mù vây quanh Hồi đầu bóng hiện tinh anh Một lần nhận diện để thành thiên thu. 51. Trăng lên Bờ trăng đáy nước đôi đường Nửa pha màu sắc nửa nhường thu không Có-không huyễn tưởng vô thường Xem ra hư-thật sao lường được đây? Triều dâng sương đợi nguyệt đầy Dấu chân du mục nhớ ngày nguyên sơ Bước đầu cuối dặm bơ vơ Còn nguyên sơ mộng bên bờ trăng lên. 52. Đi về Rỗng rang một cõi đi về Đến đi mất lối đường về chân không Ngược dòng sóng vỗ đầu non Chim non bỏ tổ ngọn nguồn bay xa Đường về nào biết gần xa Hiện thân một cõi quê nhà mây bay Hôm qua mộng vỡ trời tây Sáng ra chim hót vườn đầy ráng vân Đưa ta huyệt hạ phù vân Để cho lệ nhỏ một lần rồi thôi Thiên thu đọng lại một đời Một lần thôi cũng ngậm ngùi nghìn năm. cập nhật : 15-09-2009 www.phatviet.com website khác

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét