THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012
ĐƯỜNG ĐI LÊN
ÐƯỜNG ÐI LÊN
Trúc Thiên
Ðường đi lên có hạc vàng mây bạc
Màu sắc chơi vơi, gợi sắc mầu
Chim hót ra thơ trầm nhả nhạc
Mỗi tầng là một khác trời nhau
Ðường đi lên có Mỵ Châu người đẹp
Ân ái bời bời níu vó câu
Trọng Thủy chàng đâu, đây chất ngất
Oan tình kết lại máu thành châu
Ðường đi lên có anh hùng Nguyễn Biểu
Một phút sa cơ hận trắng đầu
Trước cỗ đầu lâu, hào khí vút
Cười rang một tiếng rợp ngàn thâu
Ðường đi lên có cổ hiền Nhan Tử
Một giỏ cơm khô, nước một bầu
Vui Ðạo quên nghèo nho hạnh rạng
Cảm thương thầy sớm tếch rừng Khâu
Ðường đi lên có chơn nhơn Trang Tử
Khúc "Vỗ Bồn" hề chuyển kiếp đau
Thư nghiêng cánh bướm lay hồn mộng
Ngọn bút "Nam Hoa", đạo ửng màu
Ðường đi lên có Trần triều, Thái Tổ
Tay khiển trượng thiền, tay vó câu
Thế Ðạo suy vi, cường khấu ngặt
Ngàn xưa đuốc tuệ rạng ngàn sau
Ðường đi lên có Thích-Ca Văn Phật
Pháp hội Linh-Sơn mở đạo mầu
Một cánh hoa trao ngàn thuở ngát
Lời kinh vô tự vút từng câu
Ðường đi lên, ôi! tuyệt vời minh triết
Có cái không bàn nghĩ được đâu
Ngã ư chánh giác vô sở đắc
Có cái tâm nầy vạn pháp thâu
Ðường lên, hỡi khách biển dâu
Ngắn bằng một niệm, dài đâu chớp lòe
Ấy ai những khách y về
Ðường lên nẻo giác, đường về nẻo tâm.
KHÔNG QUÊN CHÍNH NIỆM ^
Bao đời kiếp đắm chìm trong sanh tử,
Quên bản thân, quên chính niệm nơi mình.
Cuốn theo đời, qua dòng xoáy vô minh,
Lên và xuống, hiện thiên hình vạn trạng.
Tâm, vật lý, nhìn đảo điên, tính toán,
Chấp đoạn, thường với ngã ái, si mê.
Xa, xa xa nơi chốn phải quay về,
Tâm viên giác được kết tinh bằng chính niệm.
Niệm muôn pháp, kinh qua bao thực nghiệm,
Là vô thường, vô ngã, khổ đau hoài.
Niệm nhân sinh qua hành nghiệp phôi thai,
Thiện, bất thiện, bóng hình không sai chạy.
Niệm ân nghĩa, trả đền không sai trái,
Dù hạt cơm, dù manh áo mà thôi!
Với một lời vàng ngọc tạo nên đời,
Với công đức lưu truyền cho hậu thế.
Niệm Phật Pháp gạn trong bao suối lệ,
Tạo cho mình một hải đảo vô sinh.
Phá tối tăm đạt tới đại quang minh,
Trăng diệu giác lung linh trong nước tịnh.
Niệm chân chính in sâu nới chân cảnh,
Tỏa hào quang rọi sáng khắp xưa sau.
Niệm vươn lên trong như lý nhiệm mầu,
Muôn sự vật đượm vô biên phước lạc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét