THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012
THƠ PHẬT GIÁO
Thân trung ấm
Bắt đầu bằng tiếng oa ! oa !
Thân trần trơ trọi thoát ra chào đời
Nhớt bao , huyết bám khắp nơi
Trần lao nay đã có người có ta
Phong trần gian khổ xông pha
Lắm cơn ruột đứt gan đà nát tan
Đắng,cay,chua,ngọt,xốn xan
Kiếp người ai khéo bước ngan đặng nào
Giàu sang chức trọng quyền cao
Sướng,vui,khồ,luỵ ai nào khác nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Sinh, ly, tử ,biệt dạ đau tột cùng
Tơ tình nay thẳng , mai chùng
Dưới ba tấc đất cuối cùng hoàn không ?
Ngẫm xem việc có,sự không
Oa Oa thân trụi vån không có gì !!!
Tranh Trời ,tranh đất làm chi !?!?!?
Di Đà Lục Tự khắc ghi vào lòng
Tâm trong thì nước cũng trong
Phật đài lộ diện Thân đồng hoá sen
Chùm thơ Phật giáo
Tác giả : Kha Tiệm Ly - Cập nhật : 28/11/2010 - Đã xem : 874 lần
1/. GIÁC NGỘ 1
Thương ta thường lấy khổ làm vui,
Tham, dục, sân, si, hết nửa đời!
Manh áo cần lao cay đắng mắt,
Bát cơm vinh nhục xót xa người!
Vì danh có lúc khôn thành dại,
Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười!
Ngã Phật từ bi luôn cứu độ,
Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
2/. GIÁC NGỘ 2
Một quyển đèn vàng, một quyển kinh,
Thương ta từng lạc nẽo u minh.
Đã còn lẩn quẩn vòng sanh tử,
Mà lại mơ màng chuyện nhục vinh!
Tiếng kệ phá tan đường tam ác,
Hồi chuông đánh tỉnh giấc quần sinh.
Thường tâm trì niệm Nam Mô Phật,
Đánh thức tâm mê, tiếng mõ kình.
3/. GIÁC NGỘ 3
Theo đấng từ bi rõ chánh tà,
Thành tâm quỳ dưới bệ liên hoa.
Đại Bi Thần Chú xua ba nghiệp,
Bát Nhã Tâm Kinh cứu vạn nhà.
Tiếng kệ phá tan nghìn nghiệp chướng,
Hồi chuông xoá sạch mọi oan gia.
Nam mô Cứu Khổ Tầm Thinh Phật,
Phật ở mười phương, cũng ở ta.
Lửa Từ Bi
Kính dâng
Bồ Tát Thích Quảng Ðức
Vũ Hoàng Chương
Lửa, lửa cháy ngất tòa sen,
Tám chín phương nhục thể trần tâm hiện thành thơ, quỳ cả xuống
Hai vầng sáng rưng rưng
Đông Tây nhòa lệ ngọc
Chắp tay đón một mặt trời mới mọc
Ánh Đạo vàng phơi phới đang bừng lên, dâng lên
Ôi! đích thực hôm nay trời có mặt
Giờ là giờ hoàng đạo nguy nga
Muôn vạn khối sân si vừa mở mắt
Nhìn nhau: tình huynh đệ bao la
Nam mô Đức Phật Di Đà
Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay.
Thương chúng sinh trầm luân bể khổ
Người rẽ phăng đêm tối đất dày
Bước ra ngồi nhập định về hướng về Tây
Gọi hết lửa vào xương da bỏ ngỏ
Phật Pháp chẳng rời tay
Sáu ngã luân hồi đâu đó
Mang mang cùng nín thở
Tiếng nấc lên ngừng nhịp bánh xe quay
Không khí vặn mình theo, khóc òa lên nổi gió
Người siêu thăng… giông bão lắng từ đây
Bóng người vượt chín tầng mây
Nhân gian mát rượi bóng cây Bồ đề.
Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc
Lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi
Chỗ người ngồi: một thiên thu tuyệt tác
Trong vô hình sáng chói nét từ bi.
Rồi đây…rồi mai sau…còn chi ?
Ngọc đá cũng thành tro, lụa tre dần mục nát
Với thời gian, lê vết máu qua đi
Còn mãi chứ, còn trái tim Bồ tát
Gội hào quang xuống chốn tận ngục A Tì
Ôi ngọn lửa huyền vi…
Thế giới ba nghìn, phút giây ngơ ngác
Từ cõi vô minh
Hướng về cực lạc
Vần điệu thi nhân chỉ còn là rơm rác
Và cũng chỉ nguyện được là rơm rác
Thơ cháy lên theo với lời kinh
Tụng cho nhân loại hòa bình
Trước sau bền vững tình huynh đệ này
Thổn thức nghe lòng trái đất
Mong thành quả phúc về Cây
Nam Mô Thích Ca Mưu Ni Phật
Đồng loại chúng con nắm tay nhau tràn nước mắt
Tình thương hiện tháp chín tầng xây.
SIÊU THOÁT LÒNG LÀNH
Cảm Niệm Hòa Thượng Thích Thiện Siêu
Người đi theo lối Phật
Thuở lòng thơ ngời trong
Ðã biết là "Tâm Phật"
Cùng nhật nguyệt thong dong
Năm mươi năm sống Ðạo
Hạnh lành như núi cao
Gió thơm hương "Trí Ðức"
Thổi qua đời lao xao
Chùa xưa tay dựng lại
Cho sóng tùng về thăm
Chùi rêu trên tháp Tổ
Cho trăng Pháp đẹp rằm
Trang Kinh xưa chờ chữ
Người Pháp tử chờ lòng
Ai đã muôn trùng hiện
Trong dòng suối sắc không
Thân đã về hư ảo
Tâm đã tới hoàng hoa
Kính lạy mười phương Phật
Siêu thoát lòng Thích Già
NHỚ CHÙA
Huyền Không
Từ thuở ra đi vắng bóng chùa
Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua
Trong tôi bừng dậy niềm chua xót
Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa
Thấp thoáng đâu đây cảnh tượng làng
Có con đường đỏ chạy lang thang
Có hàng tre gợi hồn sông núi
Im lặng chùa tôi ngập nắng vàng
Có những cây mai sống trọn đời
Bên hàng tùng bách mãi xanh tươi
Nhìn lên phảng phất hương trầm tỏa
Đức Phật từ bi miệng mỉm cười
Tôi nhớ làm sao những buổi chiều
Lời kinh giải thoát vọng cao siêu
Đây ngôi chùa cổ ngày hai buổi
Cầu nguyện dân làng sống mến yêu
Vì vậy làng tôi sống thái bình
Sớm khuya gần gũi tiếng chuông linh
Sắn khoai gạo bắp nuôi thôn xóm
Xây dựng tương lai xứ sở mình
Tối đến dân quê đón gió lành
Khắp chùa dào dạt ánh trăng thanh
Tiếng chuông thức tỉnh lan xa mãi
An ủi dân hiền mọi mái tranh
Trầm đốt hương thơm bay ngạt ngào
Thôn trên xóm dưới dạ nao nao
Dân làng tắm gội lên chùa lễ
Mười bốn, ba mươi mỗi tối nào
Biết đến bao giờ trở lại quê
Phân vân lòng gởi nhớ nhung về
Tang thương dù có bao nhiêu nữa
Cũng nguyện cho chùa khỏi tái tê
Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng
Ra đi ai chẳng nhớ chùa chung
Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét