THÍCH TÂM TRỌNG

THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

THƠ ĐẠO PHẬT VÀ ĐỜI

1. Đạo Phật và Cuộc đời Tự Tình Sáng nay nhìn vạt nắng hồng Thân ta lẩn quẩn trong vòng tử sinh Con chim hót ở đầu cành Vết đau nhân thế biết lành hay chưa? Trần gian biết mấy cho vừa Tháng năm trôi mãi nắng mưa vào đời Ô hay ta chính là người Ô hay ta mãi theo đời khổ đau Trong ta nhân ái nhiệm mầu Trong ta có cả hầm sâu hận thù Tự ta giam hảm thân tù Tự ta giải phóng thiên thu cuộc đời Hôm qua đi lể chuà Hôm qua đi lể chùa mây hồng giăng lưa thưa Thu vàng trời nắng nhạt Heo may gió giao muà Tiếng chuông chùa nhẹ rơi Nhìn Đức Phật đang cười Tôi chấp tay im lặng Hít thở miệng mỉm cười Chánh điện ngát trầm hương Thầy dạy: Đời vô thường Lắm bể dâu biến đổi Cuộc đời cần tình thường Yêu thương hết mọi người Yêu đời như yêu tôi An trú trong hiện tại Hạnh phúc về muôn nơi Xong lễ đưa mẹ về Mắt điệu hiền từ bi Tay mẹlần tràng hạt Miệng niệm chú Đại bi Mẹ thấy tôi thẩn thờ Người bảo niệm nam mô Quán thế âm bồ tát Đời sẽ hết bơ vơ Tôi miệng niệm nam mô Nhìn trời tìm ý thơ Hồn rong chơi tám hướng Nên đời còn bơ vơ Mẹ nh`in tôi mỉm cười Nụ hồng nở trên môi Từ tốn người khẻ hỏi Bao giờ có bạn đời Tôi nhìn mẹ trả lời : "Con thương mẹ, me ơi Đời vô thường dâu bể Nguyện yêu hết mọi người " Mẹ bỗng dưng kém tươi Người cầu nguyện liên hồi " Thầy Phật xin tha thứ Yêu nhiều khổ con tôi " Nhớ Người Cuối Sông Đọc tờ kinh cũ bồi hồi Nhớ xưa Trang Tử bướm ngồi ngắm nhau Tay em Bồ Tát nhiệm mầu Khẻ nghiêng vạt nắng cuối đầu sông Tương Tóc xanh mướt giữa vô thường Nghe trong hiu hắt tình thương Di Đà Giang tay ngắt đóa vàng hoa Vin cành sen tră'ng la đà ngát hương Mài vui quên cả tà dương Đánh rơi thề ước cuối đường chim Di Sương khuya rơi đọng bờ mi Ngồi trên đỉnh nhớ thầm thì ước mơ Thu đông biếc tóc đợi chờ Ngàn tay Phật dắt qua bờ Hoa Nghiêm Trao nhau một đoá muộn phiền Nhớ gương Ca Diếp như nhiên mỉm cười Ta từ sanh tử về chơi Lật trang kinh cũ nhớ người cuối sông Tự Mình Đốt Đuốc Đêm Đen Đường xưa mây trắng bay bay Có không , không có đời này có không ? Trần gian bến hoặc chập chùng Tim ta một đoá hoa hồng ngát hương Ta về tìm lại nguồn thương Bao năm lạc mất mắt vương nắng sầu Ta bà chân bước về đâu ? Trăm năm mấy cuộc bễ dâu xanh rì Ngồi trên chót đỉnh thị phi Nhìn mây trắng dệt cười phì với trăng Thân ta cát bụi sông Hằng Trải bao nhiêu kiếp tích tằng tử sinh Dậy đi hoa lá bình minh Chim Khuyên về hót giật mình nắng lên Tự mình đốt đêm đen Vượt vùng tăm tối đi tìm chính ta Bát Nhã, Mi ở đâu? Quảng Hiện ________________________________________ Ta tìm Mi từ vạn nẻo Nơi chân trời góc bể chốn mây trôi Nhưng im hơi Mi lánh mặt ta rồi Nầy biết không Mi ta lặng nghe gió thở Bên giòng sông thuyền trôi không bến đổ Vì chưa tìm ra được bóng hình Mi Nỏi bến VÔ bến HỮU ngước nhìn xem Rồi CŨNG HỮU CŨNG VÔ mà chẳng gặp Ta thong thả đưa nhìn quanh cùng khắp Hay là Mi tại CHẲNG CÓ CHẲNG KHÔNG Bao hân hoan sung sướng rộn trong lòng Song đến đó ôi vẩn là "TỨ CÚ'' Ta dọ hỏi nơi nào Mi cư ngụ Bao nhiêu người đèu trợn mắt lắt đầu Họ bảo rằng Mi ở tại biển sâu Ly TỨ CÚ tuyệt BÁCH PHI khó kiếm Nghe nói đến hồn ta đành tắt lịm Suy gẩm từ muôn thuở đó xa xôi Ta cùng Mi đồng mở mắt chào đời Rồi thinh sắc làm đôi ta hai nẻo Naygặp phải cảnh đời đầy lắt léo Ta thương về Mi tận chốn hư vô Đá vàng xưa ta nguyện nhớ lời thề Quay bến cũ tìm Mi cho trọn kiếp Mong mỏi nghìn thu từng mơ sum hiệp Nhưng nào đâu thấy được bóng hình Mi Liễu mướt hoa thơm duyên thắm chẳng thèm Nơi vạn pháp tìm Mi cho trót hẹn VÔ với HỮU Mi cúi đầu e thẹn Ngoài HỮU VÔ mài miệt luống uổng công Chấp CHẲNG VÔ CHẲNG HỮU chuyện bao đồng Kẹt CŨNG HỮU CŨNG VÔ làm sao thấy VÔ với HỮU chớ đắm vào nơi ấy Thì hình Mi kiều diễm thoáng trong mơ Ta buông duyên tình" TỨ CU"?Mi về Trong tịnh tọa tâm hồn không dị chấp "PHI HỮU PHI VO"?tình Mi tràn ngập A đây rồi Mi "DIỆU HỮU CHƠN KHÔNG" Mi ! mi đâu? Mi trốn tận mây hồng Bởi mừng rỡ muốn tìm Mi mãi giữ Ai cố ý trồng hoa hoa ủ rũ Kẻ vô tâm tiếp liểu liễu xanh um Mi bao la rộng lớn khắp muôn trùng Ta cứ mãi thong dong gìn hiệu Phật Phải niệm niệm phân minh rồi miên mật Không buông trôi không gián đoạn mơ màng Không hôn trầm không vọng tưởng lang bang Cứ một niệm niệm hoài nơi" VÔ NIỆM" Mi sẽ đợi ta nơi cuối trời mây tím Buổi gặp Mi ta chợt thấy muôn trùng Đây Hoa Vàng kìa Trúc Biếc cảnh mông lung Đều ẩn dấu hình Mi nơi trong ấy Thế ta lại miệt mài bao năm mấy Kìa BÁT NHÃ Mi ơi Ta đã thấy. Úc châu ngày 2 tháng 5 năm 2000 Có & Không ? HT Thích Huyền Tôn Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không. Luân hồi sanh tử, ôi có có ! Bỏ hết trần lao, lặng lẽ không. Có không, có có, không không có. Bạn đã thấy gì, lẽ có không ? Cái có chơn thường, là có có Cái không không thiệt, lại không không. Tất cả đều không, không thật có; Hiểu rồi, thật có với thật không. Không như sừng thỏ, là không có ! Có tợ chiêm bao, ấy có không ! Chẳng chấp vào không, chấp vào có, Thong dong tự tại kể gì "Có Không". Melbourne, Xuân 2002 HT. Thích Huyền-Tôn Bài Ca Lục Độ [3] “Chỉ biết vì đời van mộng đẹp Cho vừa lý tưởng chóng khai hoa” 1.BỐ THÍ cứu độ chúng sinh Gieo nhân tốt để …cây lành trổ hoa. 2.Thương người như thể thương ta Ai ai TRÌ GIỚI…nhà nhà an vui. 3.NHẪN NHỤC, đức hạnh cao vời! Nhẫn như “đại hải” độ người trầm luân. 4.TINH TIẾN, giới đức nghiêm thân Đường về chính đạo muôn dân thái hòa 5.Pháp tu THIỀN ĐỊNH bao la Tinh thần tự chủ nhìn xa…cuộc đời. 6.TRÍ TUỆ bát nhã sáng ngời Hừng lên như ánh mặt trời rạng đông Ngày 19 tháng 2,nhâm thân -1992 Không Đề Phật pháp cao siêu những vọng cầu Đường đời mưa nắng…biển và dâu ! Bao dòng suối lệ rơi tầm tã Mấy độ tang thương luống dãi dầu. Kiếp người sao lắm nỗi thương đau Đức Phật từ bi ý nhiệm mầu Mở lối quần sinh về bến giác Cho đời tươi đẹp gội ơn sâu. 1988 Lễ Phật Chùa Hương Bồ tát Quan Âm giáng cõi trần ! Hiển linh Hương Tích cứu sinh dân Lòng Từ mở rộng can khôn hẹp; Mắt Phật nhìn xa nhật nguyệt gần. Giọt nước cam lồ …tiêu nghiệp chướng; Nhành dương giải thoát xóa oan khiên. Nghìn năm công đức soi kim cổ… Phong cảnh trời Nam hiện cõi Thiền KHÚC CA VÔ THƯỜNG Vô thường hiện rõ trăng sao Hiện đêm tăm tối, khổ đau tràn đầy Vô thường nói với trời mây Bây giờ ta đó, mai đây không còn Vô thường dời đổi nước non Đổi cha, đổi mẹ, đổi con trong đời Vô thường sóng gió đầy khơi Không còn nhung gấm, chơi vơi lạc loài, Vô thường trong bóng gương soi Để con thấy rỏ vết roi tâm hồn Vô thường phủ xuống hoàng hôn Tạo đời tăm tối, tạo đời phong ba Vô thường là những bài ca Ca lời hạnh phúc, ca ra u hoài Vô thường trong bể trần ai Để em hát khúc u hoài thành kinh... Lancaster, PA July 27. 02. SÁNG ĐI VÀO TÔI SÁNG ĐI VÀO SÁNG, Pháp tràng Diệu pháp Liên hoa Bài học YÊU. Ánh sáng phơi bày những đóa hoa Sáng nay khoe sắc, sáng mai tàn Đời không thương tiếc vì mưa nắng Rơi rụng, phai rồi, những kiếp hoa Hoa cũng là em, nhụy cũng là em Hồn hoa còn đó, sắc không còn Hồn bay trong gió và trong nắng Nói với hoa rằng vẫn sắc son. Ánh sáng là đây, lời kinh sách Ngày xưa Phật dạy giữ trong lành Rửa hết đi em, cho thật sạch Không còn dấu vết thuở ngày xanh. Ánh sáng chan hòa khắp thế gian Sung sướng thay, hạnh phúc ngập tràn Không còn tăm tối, không vô định Bỏ hết đi rồi bước gian nan. July 24, 02. HOÀNG HÔN Pháp tràng DIỆU PHÁP LIÊN HOA GIÁC HOA tự bài học Sáng đi vào sáng, sáng đi vào tối, Tối đi vào sáng, tối đi vào tối. Sung sướng thay, ánh sáng ngập tràn Khổ đau thay, cảnh đời tăm tối. . Hoàng hôn phủ xuống ngập trời Để người lui tới sống đời trầm luân. Sắc đen tăm tối không ngừng Gây nhiều tội lỗi, vô luân, lầm đường Sắc den là sắc vô thường Đời không ánh sáng lạc đường về đâu? Đừng đi nữa, bước nông, sâu, Mắt ta không thấy, tìm đâu thân thường Trở về tìm lại thân thương Tìm trong tỉnh mịch, dò đường mà đi ĐIi trong chân lý, đạo nghì Tìm trong chính nghĩa, đường đi luân thường. Để hàn gắn lại vết thương, Tỏ soi, rọi bước đúng đường ấn ghi. Đời vô định, sống vô nghì Là dời vô nghĩa, mất đi tâm hồn Đời còn lắm cảnh hoàng hôn Để ta soi rọi tâm hôn của ta Đời còn lắm cảnh phong ba Để ta dừng bước, tìm ta ngày nào Bao giờ hết cảnh lao đao Bấy giờ trút hết niềm đau trong lòng Bao giờ lệ tủi sầu đông Không còn nhỏ xuống, đời không còn buồn Bao gờ hết giọt mưa tuôn Bấy giờ trút hết sầu vương trong đời. . July 22.02. THẦY ĐI Kính dâng SƯ PHỤ THÍCH TÂM HOÀN Tặng các em Giác Hoa tự Diệu Trang, Diệu Hiền, Diệu Hạnh Diệu Liên, Diệu Thanh, Diệu Linh. . Thầy đi còn có quay về Để người ở lại não nề nhớ thương Mỗi bước đi, mỗi dậm đường Đâu là tịnh thất, quê hương, xứ người? Trong thiền Thầy đã quên rồi Chúng con ở lại chơi vơi tâm hồn Có Thầy, có chúng, có con Có chuà, Phật tử vẫn còn như xưa Thầy ơi, đời lắm lọc lừa, Thầy đi trong gió, trong mưa dải dầu Mai nầy, Thầy sẽ về đâu Cuộc đời ấm, lạnh biết đâu mà lường Áo nâu là bốn vách tường Đủ che mưa, gió, tuyết sương bốn mùa? Lòng đau đớn, nói sao vừa Tu hành, con nguyện bỏ chừa nhớ thương Cầu kinh xám hối kỳ thường Lời kinh tiếng kệ là đường con đi Nói lên phiền nảo mà chi LẶNG IM là tiếng khắc ghi trong lòng Thầy về có phải mùa đông Hay mùa Xuân đến, nắng hồng chứa chan... THẦY ĐI vì cuộc đổi đời, Để con ở lại chơi vơi một mình Con về tìm lại chân kinh Chọn đường, vẽ lối, họa hình mà đi Ơn thầy con mãi khắc ghi Lời xưa thầy dạy khác chi bây giờ Cuộc đời như những giấc mơ Bao giờ tỉnh giấc, bấy giờ tỉnh tâm. , 06.26.02 Lời xưa thầy dạy ngày nào, Bây giờ còn vẵng âm vào lời kinh Bổng như sức mạnh vô hình Nghe lời tung niệm Diệu kinh ngày nào Cuộc đời như giấc chiêm bao Sớm còn tối mât, đổi trao làm gì, Bao giờ ngấn lệ hoen mi Không còn nhỏ xuống, sầu bi không còn. , 06.26.02 Thầy đi, con cũng ra về Thầy về tịnh thất, con về với con Tìm xem trong đó có còn Leo trèo, chạy nhảy, quay tròn theo xe Trở về núp bóng trưa hè Không còn nghịch ngợm với bè trẻ thơ Không còn mơ ước, mong chờ Bay vờn theo gió, phất phơ giữa đời... ,06.2602 Thầy đi vì cuộc đổi đời, Để con ở lại chơi vơi một mình Con về tìm lại chân kinh Chọn đường, vẽ lối, họa hình mà đi Ơn thầy con mãi khắc ghi Lời xưa thầy dạy khác chi bây giờ Cuộc đời như những giấc mơ Bao giờ tỉnh giấc, bấy giờ tỉnh tâm. , 06.26.02 Lời xưa thầy dạy ngày nào, Bây giờ còn vẵng âm vào lời kinh Bổng như sức mạnh vô hình Nghe lời tung niệm Diệu kinh ngày nào Cuộc đời như giấc chiêm bao Sớm còn tối mât, đổi trao làm gì, Bao giờ ngấn lệ hoen mi Không còn nhỏ xuống, sầu bi không còn. , 06.26.02 Thầy đi, con cũng ra về Thầy về tịnh thất, con về với con Tìm xem trong đó có còn Leo trèo, chạy nhảy, quay tròn theo xe Trở về núp bóng trưa hè Không còn nghịch ngợm với bè trẻ thơ Không còn mơ ước, mong chờ Bay vờn theo gió, phất phơ giữa đời... ,06.2602 Vô thường Vô thường để luyện tâm tu Vô thường trời nhuộm lá thu màu vàng Vô thường để luyện thế gian Vô thường dẩn bước quan san xa về Trở về đắp lại bờ đê Ngăn gìong nưóc lũ ngập quê hương gầy Vô thường dệt xám trời mây Để giòng lệ nhỏ thơ ngây không còn Vô thường bẻ gãy nước non Luyện lòng son sắc, mất còn tháng năm Vô thường là ánh trăng rằm Để ta soi rỏ trong tâm của mình, Vô thường là ánh bình minh Cho đời tươi sáng trọn tình thương yêu. Vô thường chim vịt kêu chiều Để ai nhớ mẹ chín chiều ruột đau Vô thường cọng cỏ bên rào Héo hon, vàng úa, lòng đau tâm hồn Vô thường nước chảy, mưa tuôn Để xanh ngọn cỏ, vấn vương không còn Vô thường nói với nước non Trời xanh, mây tịnh vẫn còn trong ta. , October 02. LÁ VÔ THƯỜNG ,,,,, Vô thường để luyện tâm tu Vô thường trờì nhuộm lá thu thành vàng Vô thường đổ xuống thế gian Để ai nhuộm chiếc áo vàng thành nâu/ Lá vàng là những vết thương Ta về quét sạch lá vương vấn lòng Bao giờ hết lá sầu đông Bấy giờ lòng chẵng còn trông, ngóng người Lá vàng trên những khu rừng Là lời hay, đẹp, xin đừng bỏ quên Em về góp nhặt, ghi tên Để mai chép lại, in trên sách vàng... vết thương Vết thương là một bài kinh, Để em xám hối tội tình đã gây. Một lần vắp ngã trụa trầy, Là lần em nhớ lời thầy dạy xưa Đường đi trơn trợt vì mưa, Là đường hạnh phúc để đưa em về Cuộc đời còn những đam mê Là còn sầu khổ, chán chê sau nầy. Đời còn cay đắng, đọa đày Để em soi rọi gót giày của em Lời kinh vang nhẹ êm đềm Vẳng như tiếng hát ngọt mềm ngoài hiên Ánh trăng soi bóng diệu hiền Nương theo giáo lý trong tim, em về... LÁ THU Nắng thu đã nhuốm hanh vàng Lá thu đã chuyển màu vàng chưa em Gió thu ru nhẹ êm đềm Sương thu có lạnh buốt mềm bờ vai ? Em đi những bước đọa đày Bước đi theo lối đắng cay khổ sầu Đường đời mai sẽ về đâu Quay về dừng lại, tránh sau muộn màng Mùa thu rơi rụng , phai tàn Đển em nhuộm áo thu vàng thành nâu Vô thường trời đất nhiệm mầu Để em hát khúc ca sầu thành kinh. Lá thu nhuộm ánh trăng vàng Tỏ soi, lộ nét phủ phàng, đau thưong Lời kinh Phật, nét vô thường Để ai nhuộm lá bên đường thành nâu. Lá thu rụng xuống bên đường Là lời kinh Phật nhiểu vương bên lòng Ta về quét lá sầu đông Dể hồn thanh thản, cỏi lòng an vui. June 10, 2002. , MÂY ĐEN phủ bóng trăng tà. Tình yêu là gió, mây là tai ương, Thế gian vốn sẳn vô thường Gìòng đời lôi cuốn, đau thương ngập đầy Vô thường núp bóng trời mây Bây giờ còn đó, mai đây đâu rồi Thế gian mãi chạy, không ngồi Ngắm xem lắm cuộc đổi đời đau thương Cuộc đời đau đớn không lường Nghìn năm còn đó vết thương xót lòng Một mai xuân đến rồi đông Qua đêm thức giấc, thấy không còn gì Mặc người đi, kệ người đi Ta về dừng lại, xóa đi bóng người... . Oct, 07.02 MƯA RƠI ,,,,,,,,, Mưa rơi rỉ rả ngập đường Ướt trời, ướt đất, ướt vườn cây xanh Thế gian trở lại trong lành Nụ cười tươi mát tinh anh sáng ngời Mưa rơi rì rả ngập trời Để người rửa hết quảng đời bợn nhơ Mưa là cả một baì thơ Bài thơ ca tụng giấc mơ trong đời Mưa là giáo lý của trời Để ta nhớ lại những lời Phật khuyên Mưa là giọt nước mát hiền Cam lồ nhỏ xuống rửa miền trần ai Mưa rơi rửa hết đọa đày Thế gian đói khát, đắng cay, khổ sầu... , Lancaster Pa, Nov. 02 FREEZING RAIN,,,, Bánh xe lăn trợt trên đường, Để em chậm lại, nhịn nhường xe qua Trời không thương kẻ xa nhà Khí trời lạnh buốt, khó qua mặt đường. Bước đi từng bước nhịn nhường Sợ e trơn trợt, khó lường nạn tai Vô thường đến với một ai Bây giờ còn đó, mai đây đâu rồi... Lancaster PA. Dec. 11.02 Trời mưa rơi xuống thành băng Để đường trơn trợt, đóng băng lạnh lùng Làm em mỏi gối, chân chùn Để em ngồi lại soi lùng lòng em. Quê người có lắm chăn êm Hay là lạnh buốt thâu đêm chập chờn Trời mưa gây lắm tủi hờn Để em thấu rỏ thật chơn trong đời Kiếp người sóng gió đầy khơi. Kiếp người sầu khổ, chơi vơi lạc loài Bây giờ mưa gió bên ngoài Bây giờ quên hết tưởng hoài hay chưa Đường đời trơn trợt vì mưa Là đường hạnh phúc tiển đưa em về Trời mưa gây lắm nảo nề Để em đừng buớc, trở về cùng em Em đi từng bước dịu mềm, Để em soi rọi đường tim mà về Quên đi em, khắp mọi bề Để hồn thanh thản, tìm về với tâm. Freezing rain day. Lancaster PA. December 11/02

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét