THÍCH TÂM TRỌNG

THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

MẸ TUYẾT KÍNH YÊU

GIỞ MẸ KÍNH YÊU ! Đôi dòng thư giở mẹ tuyết kính yêu! “Đêm nay con ngủ giấc tròn Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.” Thật vậy, mẹ như một vị Thánh từ trên trời cử xuống nuôi chúng con.Tình mẹ thật thiêng liêng và cao cả!Tình mẹ bao la như suối trong nguồn.Suốt đời này con sẽ không quên công ơn dưỡng dục của mẹ. Mẹ ơi! Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Thời gian đã qua không đem lại cho mẹ những gì đau thương, chỉ riêng mẹ gánh mang. Mẹ vì các con mà tằn tảo sang xứ người, để mu sinh. Với chúng con lúc đó chủa có nhận thức về đời sống cho lắm. vì sự sinh tồn mà mẹ phải cố rồng mình mà nuôi con, một thân một mình mẹ đã hy sinh cái tuổi hưởng hạnh phúc đễ rồi ôm vào long những sót sa về các con của mẹ làm mẹ đau buồn. mẹ ơi ! biết nói sau đây sự hy sinh ấy. sự cho đi không đòi lại của mẹ. Mẹ đã mất hạnh phúc của riêng mình rồi, mà sao ông trời cứ đầy đọa mẹ khổ về những đứa con không ngoan đây? Con vẫn biết sự chịu đựng của mẹ vô bờ bến và chúng con cũng cùng có cảm xúc như thế. Những lỗi lầm ngày xưa con đã làm cho mẹ buồn , mẹ khổ, mẹ khóc vì con , con phải làm như thế nào để sám hối được với mẹ? Con lạy Phật và hối hướng chút ít công đức nhỏ bé đó cho mẹ được. sống lâu. Con cầu nguyện cho mẹ có sức khỏe để có thể sống suốt đời với con. Con rất hãnh diện vì mùa Vu lan này , con vẫn còn được cài bông hoa đỏ thắm trên ngực và thầm biết rằng : Con vẫn đang còn có Mẹ. Mẹ ơi . Mẹ có biết Con rất thương mẹ.. Con thương mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh. Mẹ đau đớn lắm khi anh tư (hoài) phải mang vòng lao lý, mẹ tủi cho thân mẹ và mẹ xấu hổ vì có đứa con ngổ nghịch như thế. Biết làm sao đây khi đó là con của mẹ, sự khoan dung khôn lường cả của mẹ. rồi thời gian cứ tưởng như êm đềm qua đi, thời gian ấy đã cướp đi một người con của mẹ đi mãi mãi. Chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm. Ngày xưa con nằm trong cánh tay mẹ ngủ ngon lành, mẹ tập cho con đi, con chạy nhảy. Tay nào sờ trên trán con mỗi đêm, tay nào kéo chăn đắp cho con, tay nào chăm sóc chúng con từ chồi măng non cho đến tuổi trưởng thành. Từng miếng ăn, giấc ngủ, từng cái áo, cái quần, đôi giầy, đôi dép, có một thứ gì của con mà không được bàn tay mẹ đặt vào? Bàn tay mẹ có bao giờ được tô chuốt màu hồng hạnh, cũng chẳng hề thấy mẹ lưu tâm đến vẻ đẹp của nó. Đôi tay gân guốc nhiều vết chai vì làm bếp, vì chặt củi, nhưng sao vẫn dịu dàng êm ái khi mẹ may vá hoặc vuốt ve con. Bàn tay mẹ đã cho con thức ăn ngon, cho con áo đẹp, bàn tay mẹ đã cho con tuổi thơ thiên đường. Lớn lên, con xa mẹ vào chùa đi tu, lần đầu tiên con rời khỏi vòng tay ấm áp của mẹ. Khi mới vào đạo, với tâm dũng liệt ban đầu đôi khi con làm mẹ đau lòng không ít. Đã hơn sáu năm rồi con xuất gia đầu phật, cũng là ngàn ấy mẹ khổ sở về con. Mẹ ơi phật pháp nhiệm mầu lắm nếu mình có ý thành tâm. Nay con của mẹ đã gần thành danh rồi. Con hạnh phúc lắm khi ngồi lại ở nhà trường, mà là được ngồi nơi tôn nghiêm của giáo lý đạo đức.đó là ước mơ của con từng khi bị giám đoạn học vắng ở việt nam khi qua campuchia theo mẹ. Thì ra hình bóng của mỗi bà mẹ yêu dấu đều in đậm nét trong tâm khảm của mỗi người con. Có thể nói, bên cạnh từ dung uy nghiêm của đức Phật, hình ảnh mẹ hiền mãi mãi theo dõi suốt đời con. Nhờ biết được đạo lý trong lúc tu học nên con dần dần tự lập, tự chủ được. Hạt giống năm xưa đã nầy mầm nên con cảm thấy yên vui với nếp sống nơi thiền viện; giọt nước Tào Khê ngày càng lóng lánh, càng ở thiền viện lâu, tâm hồn con càng cảm thấy trong mát. Đối với con, mẹ là người vô cùng quan trọng. Mẹ đã chăm sóc con từ thuở mới lọt lòng. Mẹ là người đã cho con dòng sữa trong lành và những lời ru ngọt ngào mà trong suốt cuộc đời tôi không tài nào quên được. con vẫn thường tự hỏi tại sao có nhiều người lại không biết trân trọng cái kho tàng vô giá mà tạo hóa đã ưu ái ban cho. Để một ngày không còn nữa mới thảng thốt nhận ra rằng: tìm đâu bây giờ tình thương của mẹ? Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm để nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều không may. mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. ” Mẹ như cánh chim trời bay xa hút mắt, bỏ con bơ vơ lạc lỏng trong cuộc đời, mỗi lần nhớ đến mẹ là nước mắt lại trào ra! Mặc dù con tự răn mình, mình là người xuất gia, là tu sĩ thì không được yếu đuối như thế! Nhưng mẹ ơi! Con nghĩ yêu thương mẹ thì chắc Phật không rầy đâu! Nhiều khi con cảm thấy đau xót đến độ không thể cầm bút để viết gì được nữa, vì mối cảm xúc sẽ trào dâng tràn ngập, khiến con không chế ngự được lòng mình khi nhắc nhở những gì thân yêu mẹ đã ban cho con và hoài niệm những nỗi đớn đau mà mẹ đã cưu mang trọn kiếp phù sinh. Thôi mẹ nhé! Bây giờ đã sang trang khác, con của mẹ cũng bắt đầu lập lại một kỷ nguyên mới cho cuộc đời của mình. Giã từ những tập khí cố hữu nơi thân tâm, con quyết chí đi cho đáo cùng con đường mình đã chọn. Lối mòn của tình cảm, lối mòn của tri thức, đã bao kiếp chúng ta từng lăn lóc dạo qua, con không muốn tiếp tục dấn bước, vì biết chắc khi đối diện với vực thẳm sinh tử chúng ta vẫn không biết làm sao. Vọng tưởng và cảnh duyên từ nay một lần con quyết rủ sạch, con xin trở về với việc bổn phận của chính mình… Con phát nguyện từ nay cho đến ngày nhắm mắt lìa trần, con quyết tu thiền cho đến khi nào kiến tánh triệt để. Chỉ có như thế, con mới có thể báo đáp ơn đức của các bậc Thầy, ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, ơn tất cả chúng sanh. Tùy bút : Nguyễn Thanh Sang THÍCH LỆ DANH Cử nhân phật học, học viện phật giáo tại Tp : Hồ Chí Minh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét