THÍCH TÂM TRỌNG

THÍCH TÂM TRỌNG
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

CHƯƠNG TRÌNH LỄ KHÁNH TUẾ DÌ TƯ

1). Trong vũ trụ bao la rộng lớn này có rất nhiều thứ có đến cái thứ hai nhưng riêng mẹ người luôn yêu thương và dành hết tình cảm cho những đứa con của mình thì cũng như mặt trời, mẹ chỉ là duy nhất mà thôi. Mẹ là trái tim là sức mạnh là cuộc sống của tôi. Mẹ tựa như một ánh mặt trời ấm áp và cũng tựa như vì tinh tú lấp lánh trên bầu trời đêm. Tôi thật yêu mẹ biết bao nhiêu! Mẹ là giấc mộng đời con Tuyệt vời từ mẫu nét son đậm màu Mẹ là thước ngọc gởi trao Lời hay ý đẹp khắc vào tim yêu Mẹ là mơ ước thật nhiều Tương lai rạng rỡ như điều mẹ mơ Mẹ là tha thướt vần thơ Mượt mà dáng vẻ ban sơ mẹ hiền 2). "Con biết Mẹ đã hy sinh cho con nhiều lắm, con biết cả những nỗi buồn mà con trót làm hằn in trên đôi mắt Mẹ nhưng chưa bao giờ con thấu hiểu hết những nỗi đau ấy, chưa bao giờ thấu hiểu được lòng Mẹ..." Con biết Mẹ đã hy sinh cho con nhiều lắm, con biết cả những nỗi buồn mà con trót làm hằn in trên đôi mắt Mẹ. Nhưng chưa bao giờ con thấu hiểu hết những nỗi đau ấy, chưa bao giờ thấu hiểu được lòng Mẹ. Đôi khi con lại trách móc Mẹ đủ điều vì những lần Mẹ không đáp ứng đủ yêu cầu của con. Mà con không hề biết rằng đằng sau những lời trách móc vô tâm ấy Mẹ của con đã buồn biết nhường nào? Ru con giấc ngủ mơ màng Đưa con vào cõi thiên đàng tuổi thơ Ngày nay tóc đã bạc phơ Con còn nhớ mãi ầu ơ thâm tình 3). Mẹ - đức hi sinh, cả cuộc đời hi sinh vì con. Trên cuộc đời này, thêm một người quả đất sẽ chật, nhưng thiếu Mẹ thế gian đầy nước mắt. Ngay lúc này đây con muốn, đứng trước Mẹ và nói, nói những điều mà con đã ấp ủ trong lòng, một lời xin lỗi, một lời cám ơn, một lời yêu thương… Nói với Mẹ tất cả những gì mà trái tim con đã kìm nén bấy lâu nay.. Vì con sợ... Mỗi mùa xuân sang, là lúc Mẹ già thêm một tuổi, con sợ lắm... sợ không còn kịp... không bao giờ còn cơ hội... Dẫu cho con phải chia lìa Luôn giành cho Mẹ mọi bề yêu thương Trăm năm tình vẫn còn vương Làm sao đền đáp công ơn Mẹ hiền? 4). Mẹ ơi! Con mong sao sẽ có những điều kì diệu đến với Mẹ, mạng lại cho Mẹ món quà của tạo hóa. Con biết những điều Mẹ làm cho chúng con to lớn tựa núi cao, tình Mẹ bao la như đại dương xanh trải rộng. Mẹ thật vĩ đại, Công ơn Mẹ mang nặng đẻ đau cho con cất tiếng khóc chào đời để con có tên, được mọi người biết đến như ngày hôm nay.. Cám ơn Mẹ đã dạy dỗ con bao năm nay ..Và còn nhiều hơn thế nữa.. Cho dù gặp lúc phong ba, Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao ! Ngày của mẹ, đẹp làm sao ! Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn. Công của mẹ cao như non, Tình thương của mẹ rộng hơn biển trời. 5). Mẹ ơi! con biết được cả cuôc đời mẹ là những chuỗi ngày đau khổ, một mình lặn lội nuôi ba đứa con thơ khôn lớn trong khi đó người chồng của Mẹ, người cha của con, người mà mẹ yêu thương lại nhẫn tâm vứt áo ra đi tìm người đàn bà khác, với con mẹ thật phi thường bao nhiêu đau khổ. Như thế mẹ cũng đã cố gắng vượt qua để nuôi chúng con khôn lớn, chưa bao giờ mẹ than thở với chúng con mẹ quá mệt mỏi, lúc nào mẹ cũng chỉ mỉm cười và nói với chúng con "Mẹ không sao, mẹ rất hạnh phúc”. Trời cao đất rộng bao-nhiêu ? Con thương Cha-Mẹ bấy nhiêu Ðất-Trời Ý thơ ai viết tuyệt-vời ? Con xin mượn để tỏ lời biết ơn ! 6). Ước gì có được một lần trong đời mẹ than thở với con, một lần trong đời mẹ oán trách con để con có thể sớm nhận ra sự vô tâm của con đối với mẹ mẹ nhỉ, giờ con đã lớn khôn, cũng đã có gia đình và cũng là người mẹ đơn thân như mẹ và con cũng đã bắt đầu thấm thía nỗi đau, sự khó nhọc mà mẹ đã trải qua, con chỉ có một đứa con chăm nó đã là quá khó nhọc với con rồi trong khi mẹ ngày ấy một mình phài chăm ba đứa con gái, mẹ vừa làm cha vừa làm mẹ để nuôi chúng con khôn lớn. Thương sao làn khói lam chiều Từ mái rạ chốn quê nghèo bay lên Ngủ yên, con nhé ngủ yên À ơi... tiếng mẹ dịu hiền ru con... 7). Hình ảnh người mẹ luôn bên đời ấm áp, mãi hy sinh, chở che! Cất tiếng khóc đầu tiên chào đời là ta đã nằm trọn trong tình yêu thương đó. Từng bước đi chập chững trước tiên của đời người, ai đã cầm tay ta dắt đi từng bước một? khi lỡ ngã đau, ai lên tiếng xít xoa? Cảm nhận được nổi đau lúc nầy là ai ngoài mẹ? Ai mừng vui nhất khi ta cất tiếng nói bi bô? Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha. Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha. Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấm thân Cha che chở đời con. Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ???

THƠ VỀ MẸ

LỄ KHÁNH TUẾ NGÀY CỦA MẸ NGUYỄN THỊ TƯ Ngày 4 tháng 11 năm 2011 -- Mẹ nuôi con bằng non bằng bể Con nuôi mẹ con kể từng ngày -- Mẹ nuôi con biển hồ lai láng Con nuôi mẹ tính tháng tính ngày. Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già. Cù lao đội đức cao dày Phải lo hiếu kính đêm ngày khăng khăng Khi ấm lạnh ta hầu săn sóc Xem cháo cơm thay thế mọi bề Ra vào thăm hỏi từng khi Người đà vô sự ta thì an tâm. Ngó lên Hòn Kẽm, Đá Dừng, Thương cha nhớ mẹ quá chừng bạn ơi. Ngó lên, ngó xuống thì vui, Ngó về quê mẹ ngậm-ngùi nhớ thương. Thà ăn bắp hột chà vôi Còn hơn giàu có mồ côi mẹ già Cây khô chưa dễ mọc chồi Bác mẹ chưa dễ ở đời với ta Non xanh bao tuổi mà già, Bởi vì sương tuyết hóa ra bạc đầu Gió đưa cây cửu lý hương, Giờ xa cha mẹ thất thường bữa ăn. Sầu riêng bữa chẳng muốn ăn, Đã bưng lấy bát lại dằn xuống mâm Nếu mình hiếu với mẹ cha Chắc con cũng hiếu với ta khác gì Nếu mình ăn ở vô nghì Đừng mong con hiếu làm gì uổng công Ở đời ai cũng có lần Làm cha mẹ mới biết ân sinh thành Người xưa khó nhọc nuôi mình Khác chi mình đã hết tình nuôi con. Đố ai đếm được lá rừng Đố ai đếm được mấy từng trời cao Đố ai đếm được vì sao Đố ai đếm được công lao mẫu từ. Mẹ già đầu bạc như tơ, Lưng đau con đỡ, mắt mờ con nuôi. Ngày đêm may vá kiếm tiền, Trước nuôi cha mẹ, sau tuyền đạo con. Đói lòng ăn hột chà-là, Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng. Đói lòng ăn trái ổi non, Nhịn cơm nuôi mẹ, cho tròn nghĩa xưa. Liệu mà thờ kính mẹ già, Đừng tiếng nặng nhẹ, người ta chê cười. Dù no dù đói cho tươi, Khoan ăn bớt ngủ, liệu bài lo toan. Có cha có mẹ mới có ta, Làm nên thời bởi mẹ cha vun trồng. Khôn-ngoan nhờ đức cha ông, Làm nên phải đoái tổ-tông phụng-thờ. Đạo làm con chớ hững-hờ: Phải đem chữ hiếu mà thờ từ-nghiêm. Mẹ già là mẹ già chung, Anh lo thang thuốc, em giùm cháo cơm. Mẹ già hai đứa nuôi chung, Đứa lo cơm cháo, đứa giùm thuốc-thang. Lên chùa thấy Phật muốn tu, Về nhà thấy mẹ công-phu chưa đền. Có hai Phật sống trong nhà: Sớm hôm lễ niệm đi xa đâu cần. Cha già là Phật Thích-ca, Mẹ già đích thị Phật bà Quan-âm.

LỄ TIỂU TƯỜNG DƯỢNG TƯ

Kính lạy cha Kính thưa thân bằng quyến thuộc. cùng chư liệt quý vị. Trên đầu con quấn khăn tang Mắt con ráng chận hai hàng lệ rơi Từ đây vĩnh biệt cha rồi Con không nói được một lời từ ly Than ôi! Nhớ mới ngày nào đó, nơi tổ ấm thân thương, phu thê sum họp, phụ tử chung tình, cả gia đình thật hạnh phúc biết bao, mà giờ đây lồng xanh còn đó, nhưng cánh chim kia đã khuất dạng trong buổi chiều tà, bay xa về nơi phương trời vô định, để cho tổ ấm thân thương bổng tan vỡ mộng đông tàn, cho sương trắng bao phủ xung quanh cả khung trời, cho hàng lệ hoen mi chảy dài theo năm tháng, giờ đây con như cánh chim cô đơn lẽ bạn, cất tiếng nĩ non giữa đêm trường cô quạnh, dõi mắc chờ trông, người đi không trở lại, để trọn đời chẳng tìm gặp bóng hình ai. Trái tim con như đang rỉ từng giọt máu ân tình, chung nhịp chảy về đâu? hay đã thấm sâu vào lòng đất lạnh, nơi nấm mồ hoang xanh cỏ phủ riêu màu. Hai tay nâng mảnh khăn tang Phủ lên đầu tóc bẽ bàng xót xa Khói hương mù mịt quanh nhà Thân nhân tụ họp tiễn cha xa rời Sự ra đi vĩnh viễn của Cha là nỗi đau bất tận của gia đình. Mẹ chúng con đã mất đi người chồng chung thủy, trọn đạo phu thê suốt quá trình chung sống hòa hợp, cùng lo xây dựng gia đình, nuôi dạy các con nên người. Nay Cha không còn trong cuộc sống này nữa, mẹ một mình gồng gánh nuôi dạy chúng con. Cảnh trống vắng gia đình mẹ của chúng con ngậm ngùi lam lũ. Ngày nay, sống giữa cuộc đời giả dối phức tạp, chúng con cảm thấy thân phận mình sống bơ vơ, lạc lõng giữa chợ đời muôn lối, nên phải tự phấn đấu lập thân, nhưng chúng con còn quá non nớt thì làm sao tránh khỏi sự thất bại vụng về, chính vì vậy mất cha là một điều bất hạnh vô vàn to lớn. Có ai hiểu thấu lòng con Từ ngày cha mất trong con nghẹn ngào Rồi đây con sẽ ra sao Niềm vui cuộc sống nơi nào thưa cha? Chúng con xin được chấp tay thầm tưởng tất cả về cho Cha già hưởng trọn phần mãn nguyện. Bởi vì Cha đã tẩm đượm máu thịt cho con khôn lớn, Cha còm lưng dưới nắng cháy mưa sa, để cho chúng con đủ sự sống, Cha đầu giường khi con bệnh, Cha nhường ăn thiếu hụt cho con no dạ, lương tâm Cha già, cưu mang vằng vặt có những đêm dài thao thức, suy tư tính toán sự sống, ăn mặc, học hành cho đàn con dại ở ngày mai, tim Cha se buốt thắm thiết niềm đau thất bại trong sự nghèo túng khi gia cảnh thê lương. Chúng con nào thấu hiểu sự hy sinh của Cha cho chúng con trong thầm lặng, ít khi thấy Cha biểu hiện ra ngoài. Thưa cha buồn lắm cha ơi Làm sao bày tỏ bao lời trong con Bao nhiêu tâm sự trong lòng Từ đây chôn mãi theo dòng thời gian Có ai biết được trong ánh mắt nghiêm khắc kia, trong tiếng la hét trách mắng kia và trong cánh tay lăm le cầm roi thước kia lại chứa đựng một tấm lòng bao la thương con vô bờ bến. Kết quả hôm nay chúng con thành danh chi mỹ. Nhớ lời ngày đó cha răn Con đây rơi lệ ngập tràn nhớ cha Thương cha ngày đó đã già Lom khom làm việc để nhà ấm no Vậy mà chưa một lần nào chúng con để tâm đến những nếp nhăn cằn cõi dần xuất hiện trên trán cha già, những sợi tóc hoa râm cứ tô điểm tóc cha thêm màu trắng đục.Tình thương của cha khắp nơi bao trùm hình dáng con đang vui cười ngạo nghễ trên ngôi vị danh lợi, đang gục khóc dưới thất bại đau thương. Khi chợt tỉnh ra muốn trở về trong thương kính mãi của cha già kính quí. Mùa đông lá rụng thật nhiều Lá rơi từng chiếc mỗi chiều xác xơ Nhớ cha, mẹ đứng thẫn thờ Con thầm mơ ước bây giờ có cha Thì than ôi! Còn gì nữa đâu, chỉ còn lại án tiền di ảnh cha già với 3 nén hương trầm trong ngày đưa tiễn cha. Giờ này chúng con mới hiểu thế nào là mức công lao biển tình nghĩa của cha đối với con mà con đã quên hơi ấm tình người. Phòng cha đêm đó điêu tàn Con đây đau đớn khóc than trách trời Tại sao con phải mất người Khi người chưa trọn cuộc đời trăm năm Nghĩ đến đó con bồi hồi chạnh lòng thương xót, biết làm gì đây để trút cạn cơn sầu, tâm tư con hoang mang như áng mây chiều lạc hướng, đường duyên nay đã cắt mối tương giao, bởi lưởi búa vô thường ác nghiệt, đã cướp đi một đấng chân tình. Giờ đây con lang than như chiếc thuyền nan không bến đỗ, biết vỗ về đâu khi biển đã cách bờ. Tháng mười hai của mỗi năm Ngày cha con đã xa xăm cuối trời Mẹ con đơn độc chơi vơi Mất cha, mẹ mất một đời ấm êm Thưa cha ! Các thế hệ con cháu chúng con tuy ở nhiều phương trời khác nhau nhưng đại đa số đã họp mặt về đây hôm nay để tuongr nhớ về cha. Chúng con sẽ không bao giờ quên được nghị lực kiên cường của cha đã chống chọi lại với Bệnh tật trong những năm qua. cha đã thanh thản nhìn cuộc đời lạc quan và yêu thương chăm lo cho các con các cháu đến tận những phút cuối cùng. Chúng con nguyện noi theo tinh thần đó của cha. Cha ơi người có linh thiêng Hãy mang cho mẹ thản nhiên với đời Giờ con thành kẻ mồ côi Chỉ còn có mẹ là người tựa nương Xin cha ở dưới suối vàng yên tâm yên nghỉ, chúng con xin hứa sẽ nhớ và thực hiện những lời căn dặn và tâm nguyện của cha, sẽ yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Sáng hôm nay trở mình thức dậy Con nghe lòng trống vắng làm sao Nhìn kỹ vật cha thích ngày nào Man mác buồn con tủi nhớ cha

HÌNH LỄ KHÁNH TUẾ DÌ TƯ

LỄ KHÁNH TUẾ DÌ TƯ

Viết Về Mẹ Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con. Con sẽ sống khác, mẹ ạ, sống để không phải tiếc nuối nhiều như trước, sống để tránh nói nhiều đến những từ: “ăn năn” hay “hối hận”, sống để mỗi ngày qua đi con thấy mình có ý nghĩa hơn. Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn Thương về bóng mẹ cô đơn Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương . Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào , êm diệu và tất nhiên là ngon lành . Con nít và người lớn cũng rất cần tình thương của mẹ. Ai trong cuộc đời nếu không có bàn tay của mẹ thì cũng không lớn lên được. Như cây cối nếu không có người chăm sóc thì cũng không mọc nổi . Chúng ta cũng vậy ... Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất , là một bài thơ rất giản dị . Mẹ tôi đang còn sống, thế nhưng mỗi khi đọc bài thơ đó thì sợ sệt , lo âu ... Tôi lo cho một cái gì còn xa , chưa đến ,nhưng chắc chắn sẽ đến : Cho dù gặp lúc phong ba, Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao ! Ngày của mẹ, đẹp làm sao ! Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn. Công của mẹ cao như non, Tình thương của mẹ rộng hơn biển trời. Mẹ già là một kho tàng của yêu thương , của hạnh phúc. Lòng mẹ bao la lắm , chẳng có ngôn từ nào có thể nói hết được . Tình thương mẹ dành cho con vô bờ lắm , nhưng ít khi những người làm con như chúng ta hiểu được. Chúng ta say đắm trong tửu ái , trong cuộc chơi , chúng ta bỏ mặc mẹ ở nhà . Mẹ lo , mẹ khóc , mẹ đợi chúng ta. Chúng ta thật là bất hiếu , đến nỗi có những lúc quên sự hiện diện của mẹ trên cõi đời này . Cả chúng ta cũng là những đứa con rất bất hiếu , làm mẹ buồn và khóc rất nhiều . Mặc dù con có xin lỗi mẹ gấp trăm ngàn lần nhưng trong tâm can vẫn còn ray rứt mãi... Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ. Những lỗi lầm ngày xưa con đã làm cho mẹ buồn , mẹ khổ, mẹ khóc vì con , con phải làm như thế nào để sám hối được với mẹ? Con thương mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh. Vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng. Ầu ơ, nước mắt trong ngần Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hui Giờ đây tuổi đã xế chiều Chỉ mong con nhớ những điều phật răn Mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa. Con thương mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống, ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con. Người ta trẩy hội mùa xuân Mẹ tôi dầm dãi gian truân cả đời Nắng mưa vất vả mẹ ơi Thương con mẹ chẳng quản đời đắng cay. Mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con” , những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công. Chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm . Cảm ơn mẹ, Người là vầng trăng tỏ, Dẫn soi đường mở ngõ đến tương lai. Cảm ơn mẹ bao tháng miệt mài, Cho con trẻ những ngày dài hạnh phúc! Mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Thương mẹ là một cái gì đó rất tự nhiên . Không cần phải mĩ miều, . Thương mẹ là một cái gì đó rất giản dị , không giả tạo . Cứ thương mẹ thế là đủ lắm rồi... Mẹ chưa sống đủ trăm năm Nhưng cho con hiểu trăng rằm tình thương Mẹ là biểu tượng quê hương Dù đi xa cũng vấn vương trở về Biển đời bão tố, gian nan Mẹ là bờ bến bình an con về Mẹ là nhạc, Mẹ là thơ Mẹ là Bồ Tát con thờ trong tâm